Đàn ông và cơm tấm

1

Đàn ông cũng như quán cơm tấm vậy!

Thiết nghĩ đàn ông cho mình cái quyền được vui chơi phung phí cả thời tuổi trẻ rồi mới ung dung lấy vợ ngoan hiền, còn đàn bà thì phải ngày đêm lo giữ mình để lấy được một tấm chồng tốt – ý là tốt lúc đó thôi, còn về sau thì chưa dám chắc! Tại sao lại bất công như thế khi mà chúng ta đang sống ở thế kỉ thứ hai mươi mốt với những phát triển vượt bậc về văn hóa, giá trị con người và hơn hết là nhân quyền – quyền được sống, được hạnh phúc của mỗi người? Theo tôi thì chả có gì để mỗi người đàn bà phải tự gò mình vào khuôn phép gái ngoan của cái thời ‘phong kiến’ xa lắm khi mà ‘trai năm thê bảy thiếp, gái chính chuyên một chồng’. Mà nói cũng đúng, trong một khoảng thời gian nhất định thì có một chồng, còn trong một khoảng thời gian dài thì mỗi khoảng ‘một chồng’ cũng trúng! Ra là câu nói ấy đến tận nay không hề sai, chỉ là thêm một chút vào vế sau thì quá tuyệt vời! Nhưng ‘năm thê bảy thiếp’ thì được quy định trong Luật hôn nhân và gia đình rồi nhé các bạn.

2016-06-05 21.52.20
Đàn ông và cơm tấm

Nói thế để các anh thấy rằng khi các anh làm tan nát những trái tim yêu sau khi có thể đến z cùng các cô ấy chớ vội mừng! Chắc các anh từng nghe câu chuyện về một anh chàng nọ, sau khi hẹn hò lãng mạn và cùng nhau thăng hoa thì trong một buổi tiệc đã khoa trương chiến tích của mình rằng “con gái bây giờ rẻ thật, một bữa ăn và đi chơi là chén được ngay” mà không hay cô kia vừa chia sẻ trên trang cá nhân rằng “đĩ đực bây giờ rẻ thật, vừa được giải quyết nhu cầu, vừa được đưa đi ăn mà chẳng mất xu nào!”. Tất nhiên câu chuyên có phần nói quá hay hư cấu hoặc tôi đã chỉnh sửa đi đôi chỗ cho chút khác lạ nhưng chốt lại vẫn là các anh chăn rau lắm ngày ăn nhằm thứ rau mà có khi mãi đến cuối đời cũng chả thể gọi được tên thứ rau mình đã ‘trót’ đưa vào mồm ngày hôm ấy! Nhưng chẳng gọi được tên vì không biết thì vẫn may mắn hơn việc biết mà chẳng dám gọi, nhỉ?

Mà đàn ông coi đàn bà như rau thì đàn bà coi đàn ông như gì nhỉ? Hủ tíu, bánh canh, bún riêu hay cóc ổi mía ghim…? Tôi cũng thắc mắc vì sao gọi là ‘rau’ nhưng nó không quá khiến tôi bận tâm, với tôi đàn ông là quán cơm tấm với đầy đủ những món như sườn, bì, chả, trứng, nước chấm lẫn đồ chua, dưa leo và cà chua nữa!

Tôi thích xem họ là quán cơm bởi vì quán cơm có thể bán ra rất nhiều dĩa cơm một ngày và chuyện tôi có hay không ăn cũng không phải là chuyện quá lớn với một quán cơm bởi lẽ chẳng ai một ngày ăn cơm sườn ba bữa trong một thời gian dài. Tôi cũng có nhu cầu thay đổi khẩu vị bằng cách ăn cơm tấm của quán khác. Các quán cơm có thể gần nhau hay xa nhau nhưng cơ bản là nơi nào cũng bán cơm tấm! Có những quán tôi sẽ ưa đến hơn quán khác nhưng nói về độ yêu thích thì không thể so sánh bằng tần suất. Quán gần sẽ thường ghé hơn quán xa, khi đói thì quán nào gần nhất là ăn mà thôi! Tính sơ thì có ít nhất năm quán cơm tấm tôi thích trong địa bàn Sài Gòn, mỗi quán đều có cái hay riêng và cái ngon cũng không hề giống nhau.

Và nếu so sánh chuyện đàn ông chăn rau với đàn bà ăn cơm tấm thì có chuyện khá hay ho để nói!

Đàn ông lắm khi nghĩ cô nàng đang ngồi trước mặt mình trong bữa tối lãng mạn có cái kết là căn phòng khách sạn với tấm gương to gắn trên trần nhà là một thứ ‘rau’ sạch mà không ngờ nàng đang ngồi nghĩ xem dĩa cơm lần này có mùi vị thế nào và miếng sườn kia ăn ra sao thì hợp lẽ! Đàn ông khi chán chê cho phép mình rút lui trong im lặng và lắm lúc còn cười thâm hay khoe mẽ rằng đã làm tan nát thêm một con tim – ghi thêm một chiến tích trên tình trường của mình mà không biết nàng đang buồn vì điều gì!

2016-06-05 21.55.40
Đàn ông và cơm tấm

Bạn hãy nghĩ quán cơm tấm ưa thích nhất bỗng một ngày ngưng hoạt động, nghĩa là không bao giờ bạn có thể thưởng thức thêm một dĩa cơm nào nữa thì có tiếc không? Ồ, tất nhiên là buồn lắm tiếc lắm chứ! Nhưng chớ vội lo, đàn bà đâu chỉ ăn cơm tấm ở một quán và quán ấy chưa hẳn là nhất đâu nhé! Đàn bà sẽ dành ra một chút thời gian để nhớ lại cái vị quen thuộc khi nhớ về quán ấy nếu trong lòng thật sự ưa thích quán ấy nhất và nhanh thôi họ sẽ ưa thích một quán khác để lấp vào. Vẫn còn quán ngon thứ hai, thứ ba… và quán ngon hơn cả quán vừa đóng cửa đang chờ đàn bà khám phá! Nếu quán cơm ấy chỉ là một trong số thì an tâm đi các anh, nàng chẳng quan tâm nhiều hơn một câu cảm thán. “Đóng cửa rồi à, tiếc thế!” rồi dửng dưng rồ ga sang một quán khác để thưởng thức món ăn ưa thích của mình!

Cũng thường thôi đúng không?

Nếu xem tình trường là những lần đi ăn hay thậm chí là đại tiệc thì đàn ông là quán cơm, quán phở hay quán chè và có hay không có anh sẽ vẫn còn đầy các quán cơm, phở và chè khác sẵn sàng phục vụ. Dù gì cũng là một trong số nên đừng quá tự phụ hay tự hào về chiến tích, lắm khi về sau phải hối hận!

Cơm tấm thôi mà!

P.S: Đơn giản tác giả thích ăn cơm tấm, còn bạn thích đàn ông là gì cũng được nhưng ít ra thì cơm tấm giải quyết nhu cầu ăn tốt hơn các món chè cháo có khi cũng an toàn hơn.

Carmen

Lady in red. Tác giả là đứa con gái đời đầu 9x, sinh ra ở đất Sài Gòn ồn ào, hàng ngày vẫn băng qua những con đường khói bụi để mưu sinh, nhan sắc tầm thường, tài năng kém cỏi nên nỗi chỉ bán chữ dạo trong cõi đời này để lật lên những đau thương mà kiếm sống. Chọn cô đơn làm bạn, ân ái cùng sự điên cuồng của tâm hồn để vẽ nên những trái tim bằng máu chính mình trong màn đêm.