Hành trình quý cô

0

Ngày … tháng … năm 2005,

Nó biết nó xấu xí hay ít nhất cũng là không xinh đẹp như các cô bạn cùng lứa nên việc điệu đàng khi đến lớp là điều chẳng cần thiết. Trong khi các bạn nữ xinh xắn dần có người để ý thì nó vẫn miệt mài ngày mai lượt xe buýt đi về như con ong thợ chăm chỉ với công việc của mình. Năm đó nó mười lăm tuổi.

Ngày … tháng … năm 2007,

Nó tỉnh dậy sau cơn say đêm qua cùng những người bạn trong lớp thể thao và phát hiện đang nằm trong căn phòng khách sạn nồng nặc thứ mùi xịt phòng rẻ tiền, trên người không một mảnh vải che thân. Có vài vệt máu trên tấm ga giường nhàu nát, nó mất trinh. Bên cạnh là một anh chàng trong lớp võ thuật, hơn nó vài tuổi.

Ngày … tháng … năm 2008,

Nó đỗ Đại học, một trong những trường danh tiếng. Vài tháng sau, gia đình nó gặp đại nạn, cả nhà phải đi thuê phòng trọ mà dung thân. Mười tám tuổi, nó một mình bước chân ra đời mưu sinh với cái đầu non nớt và trái tim đầy vết thương với bài học đầu tiên: cái gì cũng có giá của nó, nếu không mua được bằng tiền thì mua bằng rất nhiều tiền.

Ngày … tháng … năm 2009,

Một người đàn ông đến gặp nó, hứa giúp đỡ gia đình nó thoát khỏi cảnh nợ nần chồng chất, chăm lo cho nó ăn học, giúp ba mẹ sống sung túc. Nó đồng ý. Mười chín tuổi, nó làm bé người ta.

Ngày … tháng … năm 2010,

Lấy hết can đảm nó leo lền giường phẫu thuật, ánh đèn rọi thẳng vào mắt nó. Nằm yên, tay nắm chặt, có mùi máu trong cuống họng làm nó muốn ói. Nó phẫu thuật để gương mặt dễ nhìn hơn. Sáu tháng sau, nó trở thành một người hoàn toàn khác với gương mặt ưa nhìn và gu thời trang riêng. Nó chịu đau, nó tập đi đứng, học cách nói năng. Mọi thứ đều phải tập, đến nụ cười cũng chẳng còn là nó.

Ngày … tháng … năm 2012,

Nó đứng trên bục giảng bảo vệ luận văn tốt nghiệp và trở thành Thủ khoa năm ấy. Nó hạnh phúc. Khóc. Bên dưới, một người đàn ông đứng dậy rời khỏi giảng đường khi nghe đọc bảng điểm. Hợp đồng kết thúc, nó được tự do.

731663fbaa39207189b843237f56b2e1

Ngày … tháng … năm 2012,

Nó bước chân vào làm việc tại một tập đoàn lớn – nơi nhiều người thầm mơ ước. Nó làm việc cật lực không kể ngày đêm.

Ngày … tháng … năm 2012,

Nó yêu một người – người thứ hai sau người yêu đầu đã lấy đi chữ “trinh”. Người này cho nó niềm tin về một ngôi nhà nhỏ với tiếng trẻ con cười đùa ríu rít.

Ngày … tháng … năm 2013,

Nó tin tưởng và tim nó đổ vỡ. Chẳng còn niềm tin nào cho một người nó hết lòng thương yêu. Một mình nó đứng giữa ngã ba đường: sự nghiệp và đứa con vừa thành hình. Cha nó đã phụ bạc vì đi theo tiếng gọi của đồng tiền.

Nó tỉnh dậy trong căn phòng nồng nặc mùi thuốc sát trùng. Bác sĩ vừa cho nó thêm một cơ hội đi tiếp trên con đường sự nghiệp. Phá thai. Mười ba tuần.

Nó mang hài cốt gửi ở chùa, hàng tháng vẫn cúng kiến đầy đủ. Từ đó, nó ăn chay và siêng đi chùa. Nó sám hối.

Ngày … tháng … năm 2014,

Nó phát hành cuốn sách đầu tay. Hào quang khắp xung quanh nó. Bao nhiêu bướm ong lượn vòng. Nó còn chẳng quan tâm.

Ngày … tháng … năm 2015,

Nó trở thành Giám đốc bộ phận. Xung quanh không ít đàn ông ve vãn, quà cáp chẳng thiếu. Nó cũng chẳng còn là nó ngày xưa. Sành điệu hơn, gợi cảm hơn và lạnh lùng hơn.

Những gói quà nặc danh vẫn đều đặn gửi đến văn phòng nơi nó làm việc. Tất cả đều đúng với sở thích của nó. Tác dụng duy nhất là làm phình to thêm tủ đồ của nó. Ngoài ra chẳng còn gì.

Hàng ngày, nó làm việc ở công ty, về nhà vẫn cặm cụi bên bàn làm việc với chiếc máy tính chưa nghỉ một đêm nào. Nó không có thời gian cho những cuộc hẹn vô bổ với bọn trai cùng lứa nơi quán café để tán gẫu những chuyện linh tinh. Nó thích một mình yên tĩnh và làm việc. Đôi khi nó cho phép mình một đêm thưởng thức rượu vang trong những giai điệu ngân nga của Beethoven.

Người ta cứ nhộn nhịp đón đưa, vui vẻ hẹn hò. Nhìn ánh đèn lấp lánh từ trên cao, nó chẳng bận tâm người ta yêu nhau thế nào. Nó sống với công việc, ngập chìm với những đam mê đầy sáng tạo, cho đôi mắt chao nghiêng trong những cốc vang vơi lại đầy, quay cuồng trong vũ khúc rạo rực si mê, ngã ngớn vào những nhung lụa ma mị, đỏ thẫm.

Đêm nay, người đàn ông ấy không đến. Người đàn ông ấy đến vì nó nhưng chẳng thuộc về nó. Ái ân cuồng điên rồi đi. Nó vẫn nằm đấy, sóng soài trên tấm ga giường nhàu nát, mái tóc rũ rượi, chiếc váy ngủ màu đỏ nằm lăn lóc. Có tiếng đóng cửa, nó vẫn nhắm nghiền mắt hít đầy mùi hương hoan lạc. Không ngoái nhìn.

Nó là quý cô. Tự do, sành điệu, xinh đẹp. Nó không cần đồ hiệu, chẳng thiếu quà cáp, tài chính đủ cho nó du lịch cả năm dài. Xuống phố, khối người phải nhìn theo.

Nó thế thôi! Không đòi hỏi, không sở hữu, không quan tâm.

Carmen

Lady in red. Tác giả là đứa con gái đời đầu 9x, sinh ra ở đất Sài Gòn ồn ào, hàng ngày vẫn băng qua những con đường khói bụi để mưu sinh, nhan sắc tầm thường, tài năng kém cỏi nên nỗi chỉ bán chữ dạo trong cõi đời này để lật lên những đau thương mà kiếm sống. Chọn cô đơn làm bạn, ân ái cùng sự điên cuồng của tâm hồn để vẽ nên những trái tim bằng máu chính mình trong màn đêm.