Ngày ở Nam Du – Phần 40

0

Tôi đến Nam Du vào một ngày cuối tuần đẹp trời với sóng biển rì rào vỗ về bờ cát trắng dưới bầu trời xanh ngắt khiến làn da tôi đủ trở nên rám nắng trong ánh mặt trời rực rỡ. Một ngày đẹp để về với biển!

Đến hòn Lớn hay còn gọi là hòn Nam Du, tôi bắt gặp hình ảnh những người ngư dân đang thu xếp chài lưới sau một đêm đánh bắt. Những người phụ nữ bán buôn tấp nập trên cảng nào cá, nào sò, nào ốc,… tạo nên một thứ không khí nhộn nhịp chỉ có ở những bến cá. Ngoài cá tươi còn có cá khô do người dân nơi đây chế biến từ những vật phẩm từ biển lớn.

ngư dânNgười dân gỡ lưới sau những chuyến đánh bắt.cá hòn Lớn 2cá hòn Lớn 1Cá về trên cảng hòn Lớn.

cá khôCá khô của người dân làm trên đảo.

Người dân nơi đây ngày qua ngày vẫn gắng liền cuộc sống của bản thân và gia đình với biển. Biển nuôi ta lớn, cho ta từng bữa ăn, cho ta mái nhà yên ấm. Với họ, biển gần như là tất cả yêu thương, chăm sóc nhưng cũng cuồng nộ đến tàn khốc trong mỗi mùa bão giông. Biển cho những bữa cơm gia đình đầm ấm nhưng cũng không ít lần mang người thương yêu đi xa mãi.

cá khôKhô cá bán cho du khách dọc theo đường ra bến cảng hòn Lớn.

Dành thời gian ngụp lặn trong làn nước trong xanh để xóa đi những lo toan trong cuộc sống hàng ngày, tôi nhìn ngắm vẻ đẹp hoang sơ nơi này khi mà mọi thứ vẫn còn tự nhiên, chưa bị sức mạnh của đồng tiền phá hủy. Tôi đi lang thang trên bãi cát trắng trải dài, vừa đi vừa nhặt nhạnh những chiếc vỏ ốc bị sóng biển mài mòn lộ ra lớp xà cừ bên trong tuyệt đẹp! Tôi nhìn thấy những cậu bé, cô bé với làn da rám nắng sống trên đảo cứ len lén đưa mắt nhìn chúng tôi một cách lạ lẫm. Tôi cũng kịp bắt chuyện với em – một cậu bé mười ba tuổi trong khi chờ tàu đến đón.

Em kể tôi nghe những mẩu chuyện chắp vá, rời rạc về vùng biển Nam Du này. Em nói về vùng đất sinh ra mình với nỗi khó khăn trong cuộc mưu sinh và con đường đi học cũng chẳng phải dễ dàng. Hàng ngày gia đình em vẫn nuôi gà và trồng đồ tươi (rau củ) để bán cho những người ở hòn Ngang – nơi phát triển dịch vụ ăn uống nhất hiện nay ở quần đảo Nam Du.

cậu bé

Em đi học ở hòn Lớn, hàng tuần vào sớm thứ Hai em phải đi tàu cá qua hòn Lớn và trở về nhà vào thứ Bảy với gia đình. Hòn Dầu – nơi gia đình em sinh sống là một hòn nhỏ trong số hai mươi mốt hòn đảo thuộc quần đảo Nam Du này. Khi em nói đến con đường đi học, ánh mắt em nhìn xa xăm ra hướng biển và đưa tay chỉ về hướng hòn Lớn. Lòng tôi có chút xót xa!
Tôi nghe trong tiếng nói, nhìn vào đôi mắt vẫn còn rất đỗi thơ ngây ấy là lời thì thầm của những khát khao cuộc sống tốt hơn. Có lẽ cuộc sống đầy đủ và tiện nghi chốn nhộn nhịp khiến người ta không còn quan tâm đến những đứa trẻ sinh ra ở vùng biển đảo có đôi mắt sáng và nụ cười rạng rỡ.
Em chỉ là cậu bé mười ba tuổi tôi vô tình gặp trên bãi biển nhưng vẫn mong lần sau ghé lại vẫn gặp được nụ cười hôm nay!

eyes

Rời Nam Du, tôi không khỏi ngoái nhìn lại hình dáng em bé nhỏ đứng trên bãi cát rợp bóng dừa. Nơi em đang đứng ban nãy còn cùng tôi nhặt từng chiếc vỏ ốc làm kỉ niệm giờ chỉ còn mình em dõi mắt nhìn theo chiếc váy phấp phới trong nắng biển một màu đỏ rực rỡ như khao khát trong chính em! Tôi chỉ mong sóng biển sẽ mãi vỗ về bờ cát hiền hòa như hôm nay – ngày tôi gặp em và cuộc sống của em cũng yên bình và có một tương lai tươi sáng như một sớm tháng ba đầy nắng.

Carmen

BÀI VIẾT CÙNG CHỦ ĐỀ

Quần đảo Nam Du tháng 3 – Phần 38

Ngày ở Nam Du – Phần 40

Thành phố biển Nha Trang – Phần 12

Quy Nhơn một ngày hè – Phần 13

Cần Giờ ngày nắng – Phần 22

Lady in red. Tác giả là đứa con gái đời đầu 9x, sinh ra ở đất Sài Gòn ồn ào, hàng ngày vẫn băng qua những con đường khói bụi để mưu sinh, nhan sắc tầm thường, tài năng kém cỏi nên nỗi chỉ bán chữ dạo trong cõi đời này để lật lên những đau thương mà kiếm sống. Chọn cô đơn làm bạn, ân ái cùng sự điên cuồng của tâm hồn để vẽ nên những trái tim bằng máu chính mình trong màn đêm.