Nha Trang buồn

0

Tôi trở lại Nha Trang trong một chuyến công tác. Tôi chọn căn phòng có ban công hướng ra biển, nơi mà trước đây anh và tôi từng nằm dài lười biếng bên nhau hàng giờ chỉ để nói chuyện và làm tình. Nơi này còn nhiều quá những kí ức êm đềm trong trái tim mang thương tật. Nhìn đâu cũng là bóng hình anh, kia là anh đang vuốt lại mái tóc xoăn nhẹ phong trần, đây là dáng ai gầy miên man trong vòng khói thuốc. Tôi còn nhớ đến cả mùi hương, hơi thở gấp gáp và những giọt mồ hôi rơi từ trán anh xuống ngực mình. Những âm thanh của ái ân như vẽ lại tháng ngày thương yêu đã chìm vào một miền kí ức xưa cũ.

Tất cả đã đi qua, tất cả đã trở thành hoài niệm, chỉ con tim tôi cố chấp yêu người đến lạc loài vùng đơn côi.

Tôi nhớ bãi cát dài từng in dấu chân hai người sóng đôi, sóng biển mơn man đôi bàn chân, có cơn gió tinh nghịch thổi tung mái tóc, bàn tay đan vào nhau. Tôi chưa quên ghềnh đá chênh vênh anh nhấc bổng tôi rồi  đặt lên đấy nhẹ nhàng. Tôi còn nhớ ngã ba ấy hai đứa dừng xe ăn chè giữa ban trưa oi ả. Tôi vẫn thấy bóng dáng anh đâu đây, chen giữa những người ngược xuôi tại thành phố này. Tôi chẳng quên một lời nào anh nói hay điều gì anh kể. Nếu có thể yêu nhau dài lâu thì sẽ là những điều đặc biệt, nhưng nay đã thành những nhát dao vô hình cắm sâu vào tim.

Tôi ngồi trong quán cafe lạ lẫm vì sợ những kỉ niệm xưa dày vò trái tim. Đôi mắt giấu kĩ sau cặp kính râm, mơ màng nhìn về phía biển. Thấp thoáng dáng ai từ xa, tôi bất chợt thốt lên tên anh trước khi kịp ý thức điều mình vừa làm.

“Dương ơi!” – tiếng gọi như tảng đá rơi tõm xuống lòng biển sâu.

Đêm dài, một mình đi dạo dọc bãi biển là thời khắc cho những nhớ nhung cuộn trào. Đã từng có người bế bổng tôi lên để đôi môi được cơ hội quấn lấy nhau. Đã từng có người ngồi suốt đêm cùng tôi ngắm trăng sao và nghe khúc tình ca đại dương mãi ngân nga ngàn năm nay. Tôi nghe nước mắt lăn dài trên má, đẫm bờ môi để đọng lại nơi cổ họng đắng ngắt. Chăn gối lạnh lùng. Tôi nhớ hơi thở nóng hôi hổi phả vào gáy mình, những lời mơn trớn, bàn tay ai kéo khẽ vai áo vốn hững hờ trong giai điệu van dặt dìu và hương rượu vang nồng nàn.

Bàn tay khẽ vuốt ve tấm lưng trần thon thả, dưới ánh đèn vàng ma mị, soi rõ những đường cong cơ thể, anh dìu tôi vào những đam mê bất tận của ái tình. Những cái chạm từ nhẹ nhàng đến những vết cào cấu trong cơn dục vọng vẫn in hằn trên da thịt đến vài ngày sau đó. Lời nói từ đưa đẩy cũng trở nên thô tục như thể con thú hoang trong cả hai đã được giải thoát và mải mê vờn nhau trong cơn khát tự do. Giữa đêm vắng chỉ nghe tiếng rên rỉ xen lẫn hơi thở dồn dập. Biển vẫn rì rào khúc ca, trên cao trăng sao tỏa sáng. Có hai kẻ trần trụi đưa nhau vào thiên đường chốn nhân gian.

WP 20150523 09 54 33 Pro 2 575x1024 - Nha Trang buồn - viet-lach, truyen-ngan

Tôi vùng chạy ra biển trong bộ váy ngủ mỏng tang, miệng không dừng gọi tên anh. Váy áo nhàu nhĩ, tóc tai rũ rượi, tôi như người vừa thoát khỏi cơn mơ hoang để về với thực tại tàn nhẫn. Tôi gục mình xuống bãi cát nấc lên từng tiếng đứt quãng. Tôi muốn phủ nhận tất cả, tôi không muốn tin rằng anh đã rời xa, tôi muốn anh ở đây ngay lúc này để bế tôi trở lại chiếc giừơng êm ái có thể nhìn ra biển nơi tôi thuê.

Tôi ước có anh ở đây để đặt lên đôi mắt ướt đẫm từ khi nào một nụ hôn nồng. Choàng qua bờ vai còn run rẩy giữa đơn độc một vòng tay ấm áp. Nhưng tất cả chỉ là ước muốn, đáp lại tiếng gọi vô vọng của tôi chỉ có tiếng sóng đều đều xô vào bờ cát. Tôi ngước mắt nhìn ánh trăng trên cao. Trăng vàng, thật đẹp. Mặt trăng dần dần mờ nhạt và chuyển xanh rồi biến mất. Chỉ còn một màu đen đặc quánh như nỗi đau mất anh trong tâm hồn tôi.

Một nhóm người lao xao trên bãi biển khi phát hiện một xác chết đuối, trên người chỉ có bộ váy ngủ đỏ thẫm như máu. Người ta nói rằng cô ấy là khách của một khu nghỉ dưỡng dọc bờ biển đã mất tích vài ngày trước.

Carmen

Lady in red. Tác giả là đứa con gái đời đầu 9x, sinh ra ở đất Sài Gòn ồn ào, hàng ngày vẫn băng qua những con đường khói bụi để mưu sinh, nhan sắc tầm thường, tài năng kém cỏi nên nỗi chỉ bán chữ dạo trong cõi đời này để lật lên những đau thương mà kiếm sống. Chọn cô đơn làm bạn, ân ái cùng sự điên cuồng của tâm hồn để vẽ nên những trái tim bằng máu chính mình trong màn đêm.