Hôn lễ – Phần 2

0

Cuộc họp diễn ra suôn sẻ, tôi gọi một phần thức ăn nhanh đến văn phòng để tranh thủ thời gian kiểm tra lại tất cả công việc trong thời gian tới. Lần lượt kiểm tra lịch hẹn với khách hàng – những cặp cô dâu và chú rể – có tiệc cưới trong thời gian một tháng kế tiếp, lịch chụp ảnh cũng như lịch thuê sảnh cưới ở những nhà hàng sang trọng bậc nhất tại khu vực trung tâm để đảm bảo rằng khung cảnh hôn lễ là ngày đẹp nhất trong cuộc đời em và những ai có mặt ở đó sẽ không thể nào quên được ngày hôm ấy. Đó là cách duy nhất tôi thể hiện tình yêu thầm kín bấy lâu dành cho em!

Tôi không ngại ngùng dành cho em những sự ưu ái đặc biệt, đến nỗi gây bất ngờ cho những nhân viên làm việc cùng tôi suốt bao năm qua.

– Khách hàng này là ai mà sao mình phải quan tâm dữ vậy Minh? – người trợ lý của tôi thắc mắc.

– Làm một người mình rất yêu quý Quân à!

– À, hèn chi mà Minh muốn cái gì cũng hoàn hảo. Được rồi, để đó đi, Quân lo cho. – Quân nói với vẻ hào hứng.

– Cám ơn Quân nhưng Minh muốn tự tay làm! – tôi đáp nhẹ.

– Ừ, thì biết mà Quân cũng phải làm việc của Quân chứ! – Quân vừa nói vừa cười tinh ranh.

face 56

Tôi sẽ thật hạnh phúc khi là người quan trọng trong ngày cưới của em. Bằng đôi tay, trái tim, tôi dành cho em một tiệc cưới với những sắc màu trọn vẹn, cho tình yêu thăng hoa, mở ra cuộc sống hôn nhân của em và người ấy tươi đẹp về sau. Bao nhiêu năm làm việc trong lĩnh vực sự kiện, có biết bao điều lớn điều nhỏ, cái hay cái khó tôi đều trải qua; bao nhiêu tiệc cưới ngập tràn niềm hân hoan trong hạnh phúc do chính tôi chuẩn bị cũng không khiến bản thân có những xúc cảm như khi chuẩn bị tiệc cưới cho em – người tôi yêu thương. Có lúc nghĩ vẩn vơ, tôi tưởng tượng ngày sẽ tự tay chọn từng bông hoa, từng cái cốc hay mùi nến thơm trong ngày vui của em nhưng đều cảm thấy mơ hồ và xa lắm! Để hôm nay, tay tôi rỉ máu vì những thân hồng gai góc cũng chẳng cảm giác vì lẽ tôi đang chuẩn bị ngày vui nhất đời em – ngày em cưới, và hiện thực hóa giấc mơ hôm nào của chính mình.

Tôi tỉ mẩn chọn từng cành hoa đẹp đẽ nhất, tươi tắn nhất, từng chiếc cốc thủy tinh trong nhất, bắt mắt nhất, mỗi chiếc bình cũng thật tinh xảo, từng xâu chuỗi phải thật hoàn hảo. Tôi chọn hoa hồng Ecuador và David Austin với mẫu đơn đài các để tạo một không gian thật lãng mạn, tràn ngập tình yêu. Tất cả chúng phải ở tình trạng đẹp đẽ nhất và hoàn mỹ nhất để đêm tiệc ấy là khoảnh khắc em sẽ ghi nhớ suốt đời. Tự tay làm mọi việc từ cắm hoa đến sắp xếp những chiếc cốc đựng nến hay trải lại chiếc khăn bàn ngay ngắn; chẳng cần một ai, chẳng nhờ một bàn tay nào khác, tôi muốn mọi thứ phải hoàn hảo nhất theo cách tốt nhất. Không chỉ em, những khách mời hôm nay sẽ ghi nhớ mãi về một tiệc cưới tràn ngập hoa và nến, những ánh sáng ấm áp hòa với không khí sang trọng trong không gian đầy hoa tươi rực rỡ được tuyển chọn kỹ càng từ những nụ hoa ưu tú nhất nhập từ xứ sở các loài hoa – một không gian hoàn hảo, một tiệc cưới sang trọng. Đã chẳng còn hạnh phúc nào hơn khi mang đến lễ cưới độc nhất cho em, sau tất cả những chuẩn bị, những khát khao yêu thương, tôi sẽ lui vào góc khán phòng để nhìn em rạng ngời hạnh phúc trong sự chuẩn bị tận tâm này, nghe những lời chúc phúc từ khách mời.

Đêm của em hay màn trình diễn của tôi như vũ khúc tuyệt vời của con thiên nga trước cái chết? Là tất cả trong một không gian, là đêm của Thùy, là màn độc diễn của Minh với tài năng, cũng là tiếng kêu giãy chết của con thiên nga xinh đẹp.

thing 3

Chẳng phải ‘mắt không thấy thì tim không đau’ hay sao? Tôi chẳng thấy đau, chỉ tồn tại một niềm hạnh phúc tràn ngập con tim mình khi nhìn em nâng cốc trên khán đài. Người dẫn chương trình ư? Khách mời ư? Tiếng vỗ tay xen lẫn lời khen ư? Tất cả trở nên vô hình, khoảnh khắc đó chỉ có Thùy và Minh, ánh mắt ta giao nhau một khoảnh khắc thì cả thế giới như dừng lại. Em đứng đấy, tay nâng cao cốc rượu nồng, tôi nơi này, sau tầng tầng lớp lớp những con người nở nụ cười hạnh phúc – thứ hạnh phúc được sinh ra từ hạnh phúc của em, từ nụ cười ấy. Chỉ cần em hạnh phúc, tôi sẽ luôn mỉm cười.

Tôi chọn cho mình bộ lễ phục màu đỏ mận cùng áo sơ mi trắng, cravat sọc ton sur ton với màu áo vest và đôi giày đỏ em tặng vào lần sinh nhật thứ hai mươi sáu. Tôi chải thật kỹ mái tóc của mình, đeo thêm chiếc đồng hồ yêu thích, cài một bông hoa lên túi áo. Có phải bấy nhiêu là quá hoàn hảo để trở thành người sánh bước bên em trong buổi tối nay không? Đúng vậy, quả thật rất hoàn hảo! Mọi thứ hoàn hảo đến thừa thãi bởi hôn sự này nào dành cho tôi, tôi chỉ là người đưa em lên lễ đài thì cần gì những chỉn chu đến thế, cần gì chăm chút từng chi tiết đến thế! Sau cùng vẫn là tôi không đủ dũng khí để mang hạnh phúc đến cho em nên đành nhìn em chung đôi bên người khác mà nghe cõi lòng nát tan.

Lần sau cuối nghe tiếng em, tôi vẫn nghe rõ từng lời dẫu xung quanh là tiếng nhạc mừng đã trỗi lên.

– Em cám ơn chị nhiều lắm!

Có những tình yêu không phải chỉ cần can đảm để thổ lộ mà đôi khi còn cần cả dũng khí để đối mặt với những điều trái tai gai mắt từ những người xung quanh. Có những tình yêu đôi khi giữ cho riêng mình vẫn hơn là bày tỏ tấm chân tình để đánh rơi một tình cảm tốt đẹp khác đã khổ công gây dựng biết bao ngày tháng thăng trầm.

Hạnh phúc ắt hẳn cũng có nhiều loại, một trong số đó là thứ hạnh phúc khi nhìn người mình yêu sống cuộc đời tốt đẹp bên người họ chọn mà không vấn vương, không hay biết đến tình yêu của chính ta dành cho họ. Tình đơn phương nếu gọi là đáng thương thì tình yêu câm lặng dẫu con tim dậy sóng bao lần phải gọi là gì đây?

Carmen

Lady in red. Tác giả là đứa con gái đời đầu 9x, sinh ra ở đất Sài Gòn ồn ào, hàng ngày vẫn băng qua những con đường khói bụi để mưu sinh, nhan sắc tầm thường, tài năng kém cỏi nên nỗi chỉ bán chữ dạo trong cõi đời này để lật lên những đau thương mà kiếm sống. Chọn cô đơn làm bạn, ân ái cùng sự điên cuồng của tâm hồn để vẽ nên những trái tim bằng máu chính mình trong màn đêm.