Thanh Thanh

0

Em sinh ra trong một đêm mưa rét mướt, nơi căn phòng ẩm mốc và tồi tàn nằm sâu trong xóm trọ nghèo. Người ta vẫn gọi nơi này là xóm đĩ. Cuộc đời chào đón em bằng cơn giông kéo dài suốt đêm và sự không mong đợi của người đàn bà được em gọi là mẹ – bà Hương. Với bà, em là một gánh nặng. Bà hoàn toàn không biết bố em là ai – một gã khách làng chơi nào đấy vô tình gửi lại giọt máu rơi. Bà đặt tên em là Thanh Thanh, một cái tên đẹp với âm điệu nhẹ nhàng khiến người ta liên tưởng đến một bầu trời xanh và trong vắt. Bà hoàn toàn không yêu cũng chẳng ghét bỏ, chỉ là dửng dưng với sự tồn tại của em, đối xử với một thái độ của thứ nghĩa vụ vừa đủ. Cứ thế mà em lớn lên như cỏ cây giữa thiên nhiên.

Cái xóm đĩ này nghe nói có từ lâu lắm. Ngày trước chỉ là khu đất hoang, vài ba người tứ cố vô thân đến dựng nhà ở, gọi là nhà chứ chỉ để che mưa che nắng, ngoài ra thì trống trước hụt sau, chẳng có vật dụng gì đáng giá. Lúc đó, mẹ em từ đâu trôi dạt về, dựng cái nhà từ mấy miếng ván cũ xin ngoài chợ. Dần dần, người ta kéo về đông hơn. Có người tự dựng lên một dãy nhà rồi cho thuê. Tiếng là chủ nhà chứ cả cái khu này, không ai có một tờ giấy lộn.

Căn nhà của hai mẹ con em ở chỉ là vài miếng gỗ ghép lại thành vách, phía trên lợp mái tôn cũ nát. Cứ mùa mưa đến thì dột khắp nhà. Căn nhà chả có gì ngoài cái bếp ga rỉ sét, vài cái nồi móp méo và một tấm màn ngăn đôi căn nhà chưa tới ba chục mét vuông. Hai tấm nệm cũ mèm, lúc nào cũng bay mùi chua chua đến khó chịu là chỗ hai mẹ con em ngả lưng hàng ngày trên nền gạch ẩm thấp.

canh 99

Thanh Thanh lớn lên giữa cái xóm đĩ với những đĩ già, đĩ trẻ, đĩ non, cả đĩ hết thời… Hàng ngày vẫn nghe những tiếng chửi chó mắng mèo, những vụ đánh nhau ầm ĩ một góc xóm vì cái quần lót hay một lượt khách. Tiếng chửi thề, cảnh túm tóc hay xé quần áo diễn ra hàng ngày và trở thành một thứ văn hóa riêng biệt. Hàng ngày nhìn mẹ và các cô, các dì chưng diện với những thứ phấn son được bán với giá vài chục ngàn ở khu chợ nghèo gần đó, khoác lên người những bộ cánh mỏng tang hay hở hang hết mức rồi theo nhau rời khỏi nhà trên những chiếc xe máy chờ sẵn đầu xóm của mấy gã đàn ông mặt mày bặm trợn. Trong đôi mắt trẻ thơ, mọi thứ thật khó hiểu cho đến một ngày tận mắt chứng kiến mẹ mình nằm dài trên một cái sạp gỗ, váy tốc lên và sau lưng là một gã đàn ông đang ra sức đẩy thật mạnh từng nhịp, từng nhịp. Bỗng gã thực hiện cái việc ấy thật nhanh và đột ngột dừng lại, đổ ập lên người mẹ em và thở hồng hộc. Đến lúc đó em mới hiểu cái việc mẹ em làm hàng ngày là nằm ngửa cho các loại đàn ông thừa tiền mua vui – làm đĩ. Năm đó em mười tuổi.

Sau lần đó, bà Hương hay đưa khách về nhà hành sự. Cánh cửa tôn khép hờ, để lọt vài ba vệt sáng le lói từ ngọn đèn đường vàng hiu hắt, Thanh Thanh nằm im trên tấm đệm của mình, cố gắng nín thở nhìn gã đàn ông lạ đang hùng hục lao vào giữa hai chân của mẹ mình cho đến khi hộc lên vài tiếng, cả người gã run lên rồi đổ ẩm lên người bà qua tấm màn mỏng. Từ ngày đưa khách về nhà, bà Hương có dư thêm chút đỉnh tiền. Bà cất cẩn thận vào một cái lon, lâu lâu lại mang ra đếm, vẻ mặt ra chiều ưng ý lắm!

Ngoài chuyện đắc chí vì có thêm tiền thì bà Hương có phần khó chịu vì lũ đàn ông cứ chăm chăm vào đứa con gái mới bắt đầu nhú cặp ngực, vẫn còn nây nây sau lớp áo mỏng. Có gã toan hút nhụy nhưng bà Hương kịp thời ngăn chặn. Từ đó, Thanh Thanh chỉ loanh quanh ở cái xóm nghèo này, quá lắm thì em ra chợ và tuyệt nhiên chẳng dám giao du với người đàn ông nào.

face 83

Mười lăm tuổi, Thanh Thanh đã ra dáng thiếu nữ với những đường cong trên cơ thể con gái dần xuất hiện. Sống trong lam lũ nhưng em cứ mơn mởn và căng đầy, nõn nường. Ngày ngày, em làm việc vặt như giặt đồ, đi chợ, lau dọn nhà cho các em các chị, các bà trong xóm kiếm chút tiền giúp mẹ những ngày vắng khách. Em hiểu việc làm của mẹ là nhơ nhớp nhưng nó chỉ nằm trong suy nghĩ của em, vì bà đã nuôi lớn em bằng những đồng tiền ấy. Những đồng tiền có mùi nước hoa rẻ tiền, mùi ngai ngái mồ hôi lẫn vào mùi mồ hôi đàn ông, tất cả chúng gợi lên một loại mùi dâm dục, chực chờ khơi gợi lên cái thú tính nơi hạ bộ bọn đàn ông.

Bọn con trai ở khu chợ cứ mãi mắt nhìn theo cái mông căng tròn và khuôn ngực đầy của đứa con gái mới lớn mỗi lần em ra chợ. Mười lăm tuổi, em đã biết gì là cay đắng, chỉ biết khép mình trong khu xóm trọ tồi tàn, biết bập bõm vài chữ do cô hàng xóm dạy trong những ngày không đi khách. Ngoài ra, chưa một lần em đi khỏi xóm đĩ.

Rồi các cô, các chị ở cái xóm đĩ cũng đến lúc hết thời, chẳng còn ai thuê em làm việc vặt. Thanh Thanh xin phụ bán cơm ở một quán cơm bình dân ngay chợ. Hàng ngày, em đi bộ ra chợ phụ dọn bàn, bưng cơm, rửa bát từ chín mười giờ tới xế chiều. Một ngày được ba bốn chục tùy bữa khách đông hay vắng mà bà chủ cho thêm năm mười ngàn. Bà Hương không hài lòng khi nhìn em hàng ngày phụ bán ngoài chợ, phơi cái thân thể như mời mọc bọn công nhân rách rưới. Nhìn hết cái xóm đĩ nảy thì không có đứa con gái nào qua tuổi mười lăm mà chưa thuần thục kĩ nghệ giường chiếu nhưng bà Hương biết Thanh Thanh đáng giá hơn nhiều so với bọn đĩ non kia. Bà muốn nó được bán với giá cao hơn bọn đĩ từ trong máu, mười bốn mười lăm đã biết tuột quần cho một thằng con trai trèo lên bụng mà rên rỉ mà chẳng lấy được một xu nào từ lũ kiết xác ấy. Bà Hương không muốn thằng đàn ông nào sấp ngửa đứa con gái của bà mà không mất tiền, công bà nuôi nó cho mây mẩy thế kia đi toi à?

Mẹ em nhìn thấy ánh mắt thèm thuồng của bọn trai ở khu chợ và mấy thằng nghiện ma túy trong cái xóm nghèo này, lòng không khỏi nghĩ ngợi. Một chiều, bà gọi em ra ngồi bên, tô tô vẽ vẽ những thứ son rẻ tiền lên gương mặt còn lộ vẻ bất ngờ, chưa hiểu chuyện gì. Đêm đó, người ta thấy bà về sớm, bắc cái ghế đẩu ngồi trước cửa, rít thuốc không ngừng, trong tay nắm chặt xấp tiền rõ dày. Có chút gì long lanh nơi khóe mắt. Căn phòng tối om, im ắng đến lạ.

Sáng hôm sau, một chiếc taxi đỗ xịch ngay đầu hẻm, tên ma cô xăm trở đầy người dìu em vào tận nhà. Tóc tai rũ rượi, có nhiều vết cào xước và thâm tím trên người. Cái váy hồng rách tươm không che nổi bộ ngực con gái căng mẩy. Suốt hai ngày nằm một chỗ, người ta mới thấy em ngồi trước hiên để bà Hương đút từng muỗng cháo. Không ai nói gì nhưng ai cũng hiểu, sinh ra ở xóm đĩ thì làm gì có nghề nào khác ngoài làm đĩ? Làm đĩ như một cái nghiệp gia truyền, mẹ làm đĩ thì con gái sẽ làm đĩ, đứa con gái được sinh ra cũng sẽ làm đĩ.

“Mày không làm đĩ thì làm gì hả Thanh? Tao không bán mày cho lão già đó thì cũng có ngày mày bị hiếp ở cái góc chợ hôi thối, rồi đời mày chỉ có thể làm thú vui cho mấy thằng nông dân chứ làm sao cặp kè được với mấy thằng đại gia. Tao làm vậy là tốt cho mày, mày có biết thằng cha đó trả bao nhiêu cho cái trinh của mày không? Là hai chục triệu đó Thanh. Chưa kể sau này nó còn cho mày nhiều tiền nữa, chỉ cần mày đi với nó, biết làm nó vui thì nó sẽ bao mày. Lúc đó mày mới có cơ hội mà đổi đời con ơi!”

body 101

Ánh mắt em đờ đẫn, nước mắt lăn thành hàng trên má, qua màn nước mắt em thấy bà vội quay đi, tay gạt nhanh nước mắt. Từ đó em hiểu đời mình rồi cũng như mẹ, như các cô gái được sinh ra và lớn lên ở đây. Tất cả sẽ làm cái nghề xã hội khinh thường để có miếng ăn, có manh áo mặc, có nơi dung thân mỗi đêm. Sau đêm ấy, em quay về cuộc sống như trước nhưng ít nói hơn, cuộc sống đã khép kín nay càng thêm lặng lẽ. Em không còn ra khu chợ theo lời mẹ dặn, bà cũng không đi làm thêm lần nào từ cái ngày em bị bán. Bà chăm sóc em nhiều hơn, dạy em cách làm đẹp, cách làm hài lòng những gã hám của lạ, những ngón nghề trên giường được bà truyền lại cho em. Em không phụ bán quán ở chợ, hàng ngày ở nhà học làm quen với những thứ mùi nước hoa rẻ tiền, với những hộp phấn, cây son cũng rẻ nốt. Từ đây, em đã là một con đĩ thì em phải làm việc và sống như một con đĩ thực thụ. Một con đĩ được sinh ra từ một con đĩ.

Một tháng sau, người ta thấy Thanh Thanh cùng mẹ lên một chiếc ôtô sang trọng và không quay về xóm đĩ nữa. Căn nhà đóng cửa nằm im với những đồ đạc bỏ lại, họ không mang theo gì. Người ta bảo nhau rằng em được một gã chuyên dắt gái giàu sụ nuôi, ở hẳn trong biệt thự cao cấp, ăn sung mặc sướng vì gã thích cái non tơ của đứa con gái mới lớn, không ít lần em phải nhập viện sau khi phục vụ gã. Người em đầy vết thương, hằn rõ trên làn da trắng nõn nà bởi gã thích những trò bạo dâm. Gã là người đã trả cho bà Hương hai mươi triệu.

Sống giữa nhung lụa khiến bà Hương quên đi những ngày thiếu ăn thiếu mặc, bà lao vào đề đóm mặc cho con gái ngăn cản đến khi nợ nần chồng chất. Em nhiều lần bán đi những món nữ trang đắt tiền của mình để trả nợ cho mẹ nhưng bao lần qua cũng chứng nào tật nấy. Gã chồng hờ nổi cơn lôi đình khi biết chuyện nợ nần của mẹ em và đuổi bà khỏi nhà mặc cho em van xin, nhưng tất cả những van nài chỉ nhận lại ánh mắt lạnh tanh. Bà quay về xóm đĩ, sống trong căn nhà cũ với số tiền hàng tháng em chu cấp vừa đủ cho một cuộc sống không quá tằn tiện. Một thời gian dài như thế, cuộc đời bà vẫn còn có hậu so với những đĩ già, đĩ hết thời ở cái xó này. Quay về cuộc sống cũ không làm bà tỉnh ngộ, một lần nữa bà sa vào bài bạc. Lần này bà liên lụy đến cả Thanh Thanh.

Bọn đầu gấu tìm đến nhà Thanh Thanh đòi gặp em, không may lúc này gã chồng hờ đang ở đấy. Gã lồng lộn khi biết em âm thầm chu cấp tiền hàng tháng cho bà. Trong cơn điên, gã lôi em xềnh xệch mặc cho ánh mắt em nhìn gã van lơn. Gã xé toạc áo quần rồi nghiến chặt thân thể mảnh mai của em lên chiếc bàn dài để thỏa mãn cơn thú tính mặc cho bọn tay chân chiêm ngưỡng cái thân hình hấp dẫn mà bấy lâu chỉ dám nhìn rồi thèm khát. Thỏa mãn xong, hắn vứt em cho đám tay chân, miệng buông một câu gọn lỏn:

“Thưởng cho chúng mày, từ từ mà thưởng thức. Xong thì nhớ dọn cho gọn gàng.”

body 52

Những bàn tay kinh tởm ngấu nghiến bộ ngực căng tròn, chúng vỗ đen đét vào cặp mông vung cao đầy khiêu khích của em. Từng tên một thay nhau cưỡng hiếp em, chúng bôi đầy mặt em thứ dịch nhờn đầy kinh tởm. Thân thể rã rời theo từng nhịp đẩy thô bạo, những hàm răng ngấu nghiến da thịt như bọn chó hoang cấu xé miếng mồi ngon. Khi bọn chúng thỏa mãn là lúc thân thể em rách tả tơi và ngất lịm đi.

“Bà Hương đâu, bà Hương đâu rồi?”, có tiếng la thất thanh, mẹ em vội vã chạy ra ngõ khi nghe có người gọi tên mình.

“Có gì không? Tôi là Hương đây.”, ánh mắt bà lộ rõ vẻ lo lắng, gương mặt in hằn nhiều nếp nhăn càng thêm nhăn nhúm.

“Bà ra xem có phải con Thanh nhà bà không? Người ta tìm thấy nó nằm ngoài đường đây này.”

“Đâu, đâu, để tôi nhìn…”, bà lao đến, giật mạnh tấm vải rách phủ trên thân thể em.

Em mở đôi mắt nhìn mẹ lần cuối rồi nhắm lại vĩnh viễn, bà Hương gục xuống ôm xác con khóc không thành tiếng. Trong mớ đồ của Thanh Thanh có một gói giấy đã úa màu, bà Hương mở ra mà không khỏi sửng sốt, một xấp tiền dày toàn tờ một trăm đô la Mỹ, một tờ giấy viết chữ nguệch ngoạc rơi xuống.

“Tiền này con để dành cho mẹ Hương làm ăn.”

Trời hôm ấy mưa giông dữ dội.

Carmen

Lady in red. Tác giả là đứa con gái đời đầu 9x, sinh ra ở đất Sài Gòn ồn ào, hàng ngày vẫn băng qua những con đường khói bụi để mưu sinh, nhan sắc tầm thường, tài năng kém cỏi nên nỗi chỉ bán chữ dạo trong cõi đời này để lật lên những đau thương mà kiếm sống. Chọn cô đơn làm bạn, ân ái cùng sự điên cuồng của tâm hồn để vẽ nên những trái tim bằng máu chính mình trong màn đêm.