Cái giá của sự thật – Phần 11

0

Nói sự thật là điều mà mỗi người được dạy nhưng không phải lúc nào cũng là tốt nhất.

Có những sự thật cần chôn giấu trong quá khứ, cũng có những sự thật nên chết dần theo thời gian để người mang nó còn đủ niềm tin mà sống tiếp những tháng ngày sau đó! Đôi lúc cuộc đời dạy cho ta rằng sự thật đôi lúc chỉ mang lại bất lợi và chứa trong nó một sức mạnh phá hủy đáng sợ mà không ai ngờ đến. Để bắt đầu một mối quan hệ cách tốt nhất là cả hai hãy luôn thành thật với người kia nhưng trong những hoàn cảnh đặc biệt thì sự im lặng còn đáng giá hơn nhiều. Đừng nhắc về quá khứ với những đau buồn mà hãy chôn sâu nó hơn là bày tỏ nỗi lòng để rồi chỉ nhận được sự ghẻ lạnh đến khinh mạt chứ chẳng phải nồng ấm sẻ chia như ta mong đợi. Cuộc sống này đôi khi lạ lùng và khó hiểu như thế khiến người ta cứ như hụp lặn mãi giữa biển đời mênh mông không biết đâu là bến bờ dừng chân.

thing 85 (2)
vòng luân xa, sự thật, giá trị

Đến với anh, cô không mang một chút hoài nghi hay e ngại. Cô đã tin anh bằng tất cả niềm tin còn lại vào cuộc đời, vào tình yêu đôi lứa như lần đánh cược sau cùng nhưng rồi niềm tin ấy cũng vỡ nát như bong bóng xà phòng khiến con tim bị hủy hoại một cách đau đớn nhất. Vẫn biết cuộc đời có trả vay, cô đã không mong đợi sự nâng niu hay chiều chuộng nơi anh, chỉ mong một người chín chắn, bờ vai vững chãi cho cô tựa đầu mỗi khi cuộc đời dậy sóng. Mong một người yêu, một người hiểu và sẻ chia với nhau những vui buồn, lúc thành công hay khi thất bại trong cuộc sống vốn không nhiều ngày vui trọn vẹn. Bao nhiêu tin yêu, bao nhiêu chân thành cô dâng hiến cho người để rồi nhận lấy những mũi dao đâm ngập vào tim không ngần ngại khi anh biết về quá khứ của cô.

Cô đã luôn cố gắng trở nên tốt hơn, hoàn thiện hơn, dành cho anh nhiều tình yêu hơn cô có thể để mong anh cảm nhận một tình yêu trọn vẹn hơn, một trái tim dù đau đớn nhưng vẫn không thôi đập những nhịp yêu thương dành cho anh. Mọi thứ rồi có ích gì! Anh trở nên thay đổi, chẳng còn nhìn thấy sự cố gắng của cô. Những điều cô dành cho anh chẳng còn được trân trọng mà nó trở thành nghĩa vụ và phải làm như thế. Mọi ý nghĩa trở thành con số không khổng lồ, như cái lỗ đen không đáy cuốn hết những cố gắng và sự nỗ lực qua từng ngày trong cuộc sống cô gắng dành cho anh. Là anh không muốn nhìn thấy thì cố gắng như thế hay gấp một trăm, một ngàn lần cũng chẳng có giá trị gì khi cái lỗ đen kia cứ nhăm nhe cuốn phăng tất cả.

“Quen được anh là may mắn cho em lắm rồi!”, anh thường nói như thế, cô chỉ mỉm cười im lặng.

Challenging-a-Statement-of-Truth
vòng luân xa, sự thật, giá trị

Trong mắt anh, cô không còn đáng nhận những yêu thương hay chăm sóc, chỉ còn lại những hằn học, chán ghét và cách đối xử tàn nhẫn dù bên ngoài vẫn nói cười vui vẻ nhưng mấy ai biết lòng cô đang chết dần theo từng ngày. Trước mặt mọi người, anh và cô là một đôi hạnh phúc nhưng mấy ai hiểu thứ hạnh phúc giả tạo ấy, sự quan tâm giả dối ấy đang bào mòn đi sức sống, khiến cô từ một người tươi vui nay chỉ còn sót lại nụ cười héo hắt trên gương mặt với đôi mắt trũng sâu. Với họ cô đã không còn quan trọng mà như kẻ nhận lấy sự cứu rỗi đến đáng thương, họ cho phép mình là Đấng toàn năng để ban phát đi tình yêu thương và đòi hỏi sự đáp trả từ kẻ đáng thương ấy! Anh đã luôn đòi hỏi mà không bao giờ nhìn nhận những cố gắng của cô. Vì anh, cô ngừng viết sách mà chọn một công việc văn phòng vì lẽ “Anh không thích những người suốt ngày ngồi không mơ mộng.”. Với cô, anh là tất cả, chưa một lần cô từ chối yêu cầu nào từ anh dù nó vô lý đến thế nào! Có thể nói tình yêu làm người ta mù quáng cũng không sai. Cô trở nên yếu đuối và nhu nhược bởi tình yêu quá lớn của mình, tự cho phép kẻ khác điều khiển và làm chủ mọi hành vi lẫn cảm xúc bản thân. Cô chấp nhận bởi cô tin rằng một người đàn ông với những suy nghĩ vì gia đình như thế là người cô cần cho cuộc sống gia đình trong tương lai, là người cô đã tìm kiếm bấy lâu. Và lúc này chỉ cần cô cố gắng thêm một chút, thêm một chút nữa thôi thì hạnh phúc sẽ nằm trong tay cô. Nhưng cô lầm!

Bao lần say xỉn, họ không tiếc lời nhục mạ cô bằng những lời lẽ mà những người thật lòng yêu nhau sẽ không thể nào thốt ra. Cô chỉ nuốt nước mắt vào tim, lấy im lặng mà lấp đầy nỗi đau và chấp nhận nó như một điều hiển nhiên phải chịu đựng. Con tim làm lu mờ lí trí người ta như thế, là yếu hèn đi một con người như thế để họ có thể mạnh mẽ vượt qua hay sẽ chết dần mòn trong cơn mù quáng của khổ đau trộn lẫn với yêu thương. Người ta vẫn nói “yêu là chết trong lòng một ít” nhưng với một số người là chết cả một cuộc đời.

man 15
vòng luân xa, sự thật, giá trị

Cô tự làm mình đau khổ trong mớ suy nghĩ đầy huyễn hoặc của bản thân. Điều đó đã dẫn đến những bi kịch mà chính cô là nạn nhân. Cô cho rằng mình chưa đủ tốt, là bản thân chưa cố gắng hết sức, cho rằng mọi thứ là lỗi của bản thân mà không hiểu rằng mọi thứ là quá khứ và điều họ nên làm cho cô là giúp cô quên đi quá khứ khi mà đi tiếp con đường mới một cách vui vẻ nhất, chứ không phải dày vò và đày đọa nhau bằng những điều đã cũ, chuyện đã qua. Mọi thứ đã trở thành quá khứ, điều mà người đến sau có thể làm duy nhất là chấp nhận nó như chấp nhận chính bản thân cô – người họ yêu, chứ không phải soi xét chuyện đã qua để phán xét con người nhau. Ai cũng có quá khứ, nếu nó tốt đẹp hãy để nó là điều đáng ghi nhớ, nếu nó tồi tệ hãy cho nó ngủ yên trong bóng tối một cách thầm lặng. Đừng cố khơi dậy làm gì những vết thương đã cũ, đừng làm rỉ máu thêm khi cơn đau vẫn chưa dứt và đôi lúc vẫn nhói lên như bóp nghẹt hơi thở.

“Ta chia tay đi.”, bằng một giọng lạnh lùng, anh thốt ra những lời như dao đâm vào tim.

“Tại sao? Em làm gì sai chứ?”, cô thảng thốt.

“Tôi thấy chẳng còn gì để cố gắng thêm với cô nữa. Tôi chán lắm rồi!”

text 200 (6)
vòng luân xa, sự thật, giá trị

Những đoạn đối thoại như thế diễn ra không ít lần, lần nào người níu kéo cũng là cô với nỗi đau ngập tràn trong nước mắt. Người ra đi chỉ vì chẳng còn lí do để ở lại chứ không phải vì có lí do để ra đi – lúc đó cô đã không thể hiểu như thế! Trong những lúc yếu mềm nhất cô chỉ thấy anh là người cô cần trong cuộc đời này đến tội nghiệp, mọi ý chí cũng như sự quyết đoán trong cô dường như không còn nữa. Cô đã sai hoàn toàn khi đặt tất cả niềm tin và hy vọng vào một người mà những điều người ấy thể hiện chỉ là vẻ ngoài, nhưng tận sâu trong lòng là sự cay nghiệt đến đáng sợ.

(Còn tiếp)

Carmen

Lady in red. Tác giả là đứa con gái đời đầu 9x, sinh ra ở đất Sài Gòn ồn ào, hàng ngày vẫn băng qua những con đường khói bụi để mưu sinh, nhan sắc tầm thường, tài năng kém cỏi nên nỗi chỉ bán chữ dạo trong cõi đời này để lật lên những đau thương mà kiếm sống. Chọn cô đơn làm bạn, ân ái cùng sự điên cuồng của tâm hồn để vẽ nên những trái tim bằng máu chính mình trong màn đêm.