Chàng trai của những chinh phục – Phần 9

0

Rồi cuộc đời đưa cô đến với những con người mang trong mình những điều thú vị, khiến trái tim yêu bắt đầu một giai điệu mới – những tiết tấu đầy vui tươi và rộn rã của tuổi trẻ. Một chàng trai trẻ yêu đời và chảy trong huyết quản dòng máu đam mê chinh phục những vùng đất hoang sơ, tìm hiểu điều mới lạ. Điều này khiến cô thấy anh thật cuốn hút bởi vẻ phong trần và lãng tử nhưng rồi nhận ra anh chỉ mải miết theo đuổi những vùng đất mới mà bỏ quên cô trong những tháng ngày cô quạnh. Mỗi chuyến đi là một vùng đất mới, mang về những món quà đặc biệt và câu chuyện phiêu lưu chưa bao giờ kết thúc dưới mái nhà của họ nhưng ngày tháng bên nhau chẳng được bao lâu thì anh lại xách ba lô lên đường bầu bạn cùng gió cát vùng đất lạ. Cô yêu anh, yêu cả những chuyến đi và câu chuyện về miền đất mới nhưng không thể sống mãi với những khung hình treo đầy những bức tường và những món quà mới mẻ nhưng vô tri vô giác. Không ít lần cô bật khóc trong chính phòng ngủ của hai người, ôm lấy chiếc áo anh vẫn mặc để cảm nhận chút hơi người còn vương vấn đâu đó.

Cô hằng mong những điều thật nhỏ nhoi đến buồn cười. Cô mong hàng ngày có thể chuẩn bị cho anh một bữa cơm tối, một chút bánh ngọt dùng thêm vào lúc hai người xem phim muộn hay làm việc thêm ban đêm, hoặc một chút nước ép trái cây. Cô ao ước được ngồi lọt vào lòng anh, để tay anh vuốt lên mái tóc mái, rồi choàng tay ôm thật chặt cả thân hình bé nhỏ… nhưng rồi mọi thứ chỉ tồn tại trong giấc mơ qua từng đêm đơn côi trong căn phòng của hai người. Có lẽ anh còn đang bận rong ruổi trên những cung đường lạ, say sưa với từng khung cảnh thiên nhiên hùng vĩ.

IMG_0790
vòng luân xa, chàng trai, chinh phục

Những ngày vắng hơi ấm người thương cô tập trung vào viết để giết dần thời gian. Chẳng mấy chốc mà cô đã hoàn thành vài truyện ngắn của chính mình và có thể xuất bản chúng. Đặt viên gạch đầu tiên cho con đường mới, cô thấy mọi thứ thật mới mẻ và tuyệt vời!

Không có anh bên cạnh, cô học cách tự làm vui bản thân mình bằng cách học những mẹo chăm sóc da, làm đẹp để bản thân thấy ngày một vui vẻ hơn. Cô học cách yêu xa như người ta thường nói, hàng ngày cô thường nhắn tin, hoặc gọi cho anh những lúc cô đoán rằng anh có thể nghe máy. Nhưng mọi thứ không như điều cô mong đợi, từng tin nhắn được gửi đi nhưng chẳng mấy khi nhận lại hồi âm, có khi là rất trễ hay nhiều ngày sau đó, còn những cuộc gọi dường như là không thể đưa hai người gần nhau hơn.

Buổi giới thiệu sách khá thành công so với người lần đầu trải nghiệm như cô. Sách cô bán khá chạy. Nhà xuất bản đề nghị độc quyền tập truyện ngắn ấy, một hợp đồng dành cho cô và những tác phẩm sắp ra mắt. Cô thấy vui và muốn kể ngay với người yêu nhưng một cuộc gọi, hai cuộc gọi rồi năm, bảy cuộc gọi nhỡ… Cô trở về nhà, chẳng còn tâm trạng vui vẻ như lúc nghe đề nghị từ nhà xuất bản.

Thứ cô cần lúc này là một cốc whisky đá. Tiếng đá viên va vào thành cốc thủy tinh, tiếng nước chảy.

Tiếng nước chảy trong phòng tắm, hơi nước bốc nghi ngút, cô vừa tắm xong sau giấc ngủ vùi – nhờ tác dụng của vài cốc whisky và buổi ra mắt sách ban sáng khiến cô khá mệt. Đã gần mười giờ tối, cô thay đồ ra phố ăn chút gì nóng. Một ngày mệt mỏi.

face 84
vòng luân xa, chàng trai, chinh phục

Cô chờ đợi từng ngày, dòng tin đi sao mãi chẳng thấy hồi âm… Mọi thứ chỉ gói gọn trong hai chữ “đợi chờ”, mà biết đến bao giờ? Vì anh là mẫu người yêu tự do, lấy việc khám phá làm lẽ sống trong đời còn cô là người chỉ mong mỗi tối có thể cùng nhau ăn bữa cơm nóng, nói với nhau những điều thật nhỏ nhặt cũng hạnh phúc rồi. Cô yêu anh vì bản tính mạnh mẽ của một người đàn ông nhưng chẳng biết trước một người mang trong mình dòng máu chinh phục thì không thể mang lại cho cô thứ hạnh phúc giản đơn kia. Anh vẫn yêu thương, nâng niu cô nhưng tất cả đều nằm sau những chuyến hành trình dài đầy gió bụi.

Cô nhớ những lần anh bồng bế cô bằng đôi tay rắn rỏi để nhẹ nhàng đặt cô nằm xuống giường, hôn lên môi những nụ hôn cháy bỏng, rồi họ nhìn nhau, sâu vào ánh mắt tìm thấy những yêu thương tận đáy lòng để rồi hòa vào nhau cho những nhung nhớ chất chứa bao ngày nay được dịp vỡ òa. Mùi cơ thể anh mang hương cúa gió trời, mùi của những vùng đất lạ luôn in sâu trong trí nhớ, càng làm đậm hơn chất đàn ông trong con người anh mỗi khi vòng tay ôm chặt lấy thân hình nhỏ nhắn của cô.

Thời gian chờ đợi từng chuyến đi của anh, cô vùi mình vào việc viết sách, chẳng mấy chốc mà sách cô đã lên gần chục cuốn chỉ sau vài chuyến đi dài. Sách cô bán khá tốt, nhà xuất bản rất thích và luôn có ý hối thúc cô liên tục ra sách mới. Người ta gọi cô là “Nữ hoàng của bi kịch” bởi nhân vật của cô luôn phải chấp nhận những nỗi đau xé lòng, chịu đựng những mất mát khiến người đọc phải rơi không ít nước mắt.

“Bi kịch trong tác phẩm của bạn là hư cấu hay có thật?”

“Đời như truyện mà truyện như đời mà thôi! Thật hay không có quan trọng không khi người ta tìm thấy bản thân trong nhân vật?”

“Những bi kịch này là bạn từng trải qua hay chỉ nghe kể lại từ người khác?”

“Có nỗi đau nào là nỗi đau đi vay không?”

Ừ thì, nỗi đau cũng đi vay mượn nhau để cuộc sống này thêm khổ ải hay sao?

Từng chuyến đi nối tiếp nhau, những điều mới lạ níu bước chân người lãng du mà quên mất còn một trái tim ngày đêm mòn mỏi đợi chờ qua biết bao ngày mưa ngày nắng, bao nhiêu lần trăng khuyết lại đầy trong căn phòng cô độc. Để một ngày bước chân chợt dừng lại vì một nỗi nhớ thoáng qua thì đã quá xa để có thể quay về mà dành cho nhau vòng tay siết chặt hay cái hôn đầy nhung nhớ. Ngày anh về căn phòng đã lạnh hơi người ở, đâu đó có chút bụi trên khung cửa, mọi thứ vẫn gọn gàng nhưng sao thiếu vắng điều gì thân quen lắm mà chưa kịp nhận ra.

Cô gái đã rời khỏi căn nhà từng vang tiếng cười giòn tan và đầy ắp những điều mới mẻ sau mỗi chuyến đi, chỉ mang theo một trái tim héo hắt vì chờ đợi, bỏ lại nỗi cô đơn kéo dài như bất tận trong chuỗi ngày mỏi mắt ngóng trông người đi mà chẳng một chút tin về ngoài vài dòng tin ngắn ngủi không mang nổi chút nắng xứ lạ cùng thương yêu để sưởi ấm trái tim người đợi chờ.

47027065
vòng luân xa, chàng trai, chinh phục

“I’ve got a war in my mind

I just ride, just ride

I just ride, just ride.”

Những buổi chiều không còn trà nóng bốc khói và bánh quy mới nướng thơm giòn, chỉ còn lại lá vàng rơi đầy trên hiên nhà ai. Một nỗi xót xa, một niềm tiếc nuối dâng lên trong mắt!

Cuộc đời ai cũng phải đôi lần chọn lấy cô đơn làm bạn dù muốn hay không, và sự bầu bạn ấy có khi đưa người ta lên những đỉnh cao của sự thành đạt nhưng cũng có thể xô ngã họ xuống hố sâu của cuộc đời. Một mình giữa cuộc đời dù được chọn hay phải chọn cũng không có gì sai hay xấu cả! Chỉ là một cách sống khác số đông những con người ngoài kia mà thôi, nhưng có mấy ai chắc những người đang cười nói rôm rả, tay trong tay nhau lại chưa bao giờ thấy cô đơn trong những ồn ã, đông đúc ấy! Có khi người ta cô đơn trong chính đám đông xung quanh cứ di chuyển không ngừng, nói cười không dứt, âm thanh cứ vang lên từ tứ phía. Cô đơn ấy không còn đơn thuần là về địa lý mà thành tâm tư con người mất rồi. Thế nên làm bạn cùng cô đơn thì ít ra mỗi khi ngồi bên hiên nhà với bình trà nóng, những lời được nói ra từ đấy lòng sẽ thành hư không mà đi chứ chẳng thể nào lọt vào tai ai, hay thốt ra thêm lần nào từ miệng kẻ khác. Cô đơn vốn trung thành lắm, ở ngay bên ta mà thôi. Cả những lúc ta vui vầy hạnh phúc cũng im lặng chờ ta trong kiên nhẫn để lại lắng nghe từng tiếng thở dài khi còn một mình trong đêm khuya vắng ngắt. Cô đơn là thế, có khi như một tình yêu nồng nàn vậy!

(Còn tiếp)

Carmen

Lady in red. Tác giả là đứa con gái đời đầu 9x, sinh ra ở đất Sài Gòn ồn ào, hàng ngày vẫn băng qua những con đường khói bụi để mưu sinh, nhan sắc tầm thường, tài năng kém cỏi nên nỗi chỉ bán chữ dạo trong cõi đời này để lật lên những đau thương mà kiếm sống. Chọn cô đơn làm bạn, ân ái cùng sự điên cuồng của tâm hồn để vẽ nên những trái tim bằng máu chính mình trong màn đêm.