Đôi mắt – Phần 1

0

Nhìn sâu vào đôi mắt đẫm nước để một lần thấu hiểu tâm hồn thuộc về một cô gái mạnh mẽ với bản lĩnh không nhiều người có được. Đôi mắt ấy luôn lấp lánh nụ cười để che đi những khoảng không trống rỗng trong tâm hồn, giấu đi những bấp bênh trong dòng suy tưởng mỗi đêm về và phủ lên quá khứ một lớp bụi dày để quên đi những vết tích đau lòng mà sống tiếp trong cuộc đời này.

face 8
Đôi mắt, vòng luân xa

Cô là một tác giả chuyên viết nên bi kịch. Bi kịch của cô không đơn giản lấy đi nước mắt mà lấy cả tâm tư người đọc bằng những nỗi đau thấu tim gan, cào nát tâm hồn bằng những cơn đau mà nhân vật buộc phải gánh lấy.

Mỗi khi cô viết, nước mắt tuôn chảy cho từng cơn đau nhân vật nhận lấy, từng chút một cảm nhận thật chậm rãi những cảm xúc để viết nên thành câu chữ cho đến khi nhân vật ngã gục trong đau khổ thì trái tim cô cũng hóa mệt nhoài. Từng ngày khóc thương cho nhân vật, vui cười cùng nhân vật; điều đó làm cô thấy như tìm lại mình, nhìn thấy bản thân trong từng cảm xúc, từng hành động của nhân vật trong chính truyện của mình. Người viết bi kịch thì đời có mấy ngày vui.

Cô viết như soi thấy mình trong nhân vật, khóc thương cho nhân vật như nhìn lại từng vết thương trong lòng, cứ viết rồi khóc rồi lại viết. Từng cuốn sách cô phát hành đều bán rất chạy nhưng chưa một câu chuyện nào mang lại cái kết có hậu, người ta gọi cô là “Nữ hoàng bi kịch”.

Người đọc sách cô cũng không tránh khỏi rơi nước mắt trên từng trang sách như tìm lại hình ảnh ngày xưa với những yêu thương đã cũ, những ấm áp đã phôi pha theo tháng ngày. Mưa gió cuốn trôi yêu thương, thời gian làm nhạt nhòa ký ức nhưng từng câu chữ như khơi gợi lại những ngày nắng đẹp, những cơn mưa tình yêu của mùa hè năm cũ.

Ai lại chẳng tiếc chẳng nhớ những điều tươi đẹp của ngày tháng qua, con người ta sống ngoài thực tại còn tham lam ôm chặt lấy kỉ niệm dẫu vui dẫu buồn, có đôi hay một mình.

Có người hỏi:

“Vì sao truyện của cô lại bi kịch đến mức nhân vật không có lấy một niềm vui tròn vẹn?”

Cô khẽ cười mà đáp:

“Trong lòng có bi thương mới có thể viết thành bi kịch, đã là bi kịch thì làm sao còn có hạnh phúc tròn vẹn?”.

face 81
Đôi mắt, vòng luân xa

Môi đáp nhẹ nhàng, giữ nguyên trên môi nụ cười duyên dáng, mấy ai biết trong lòng chỉ có những nỗi buồn lãng đãng như áng mây chiều thu giữa cái trống rỗng nơi cõi lòng. Đời không như mơ, đời tàn nhẫn vùi dập ta giữa muôn ngàn đau thương, mất mát, lấy đi dần những yêu thương, cướp đi từng thứ cảm xúc nhỏ nhặt để một ngày vững chân giữa đời cũng là lúc ta chẳng còn bao nhiêu cảm xúc trong trái tim đã qua quá nhiều đau khổ.

Đôi mắt ấy khi lấp lánh ánh ban mai đầy tươi trẻ nhưng không ít phủ mờ một làn sương u tịch mỗi khi ngồi một mình, để tâm trí lang thang nơi chốn nào mà niềm đau và hạnh phúc gặp nhau, nơi mà quá khứ chìa tay để làm bạn với hiện tại, để một ngày hiện tại có thể nhìn lại và chạm vào bàn tay từ lâu chìa ra dù là rất khẽ.

(Còn tiếp)

Carmen

Lady in red. Tác giả là đứa con gái đời đầu 9x, sinh ra ở đất Sài Gòn ồn ào, hàng ngày vẫn băng qua những con đường khói bụi để mưu sinh, nhan sắc tầm thường, tài năng kém cỏi nên nỗi chỉ bán chữ dạo trong cõi đời này để lật lên những đau thương mà kiếm sống. Chọn cô đơn làm bạn, ân ái cùng sự điên cuồng của tâm hồn để vẽ nên những trái tim bằng máu chính mình trong màn đêm.