Tổn thương và Cay nghiệt – Phần 12

0

Đời là khổ, yêu là khổ, người ta cứ gieo vào nhau những thương yêu, sầu khổ làm gì để từng đêm vắng, tiếng khóc nức nở còn văng vẳng chưa dứt.

Yêu thương là trao cho người khác quyền làm đau mình và chấp nhận nỗi đau đó một cách vô điều kiện mà không hề một lời than oán.

4f0ecfc118c23eb1a4bbc4050f1a5b05
vòng luân xa, tổn thương, cay nghiệt

 

“Chắc gì là con tôi, cô biến đi.”, câu nói thốt ra bằng một giọng hằn học và trái ngược với những yêu thương lúc trước. Cô thấy choáng váng trước những điều mình vừa nghe, không thể tin rằng đây là người đã hết lời nói yêu thương và mơ về một gia đình hạnh phúc với tiếng reo vui của những đứa trẻ xinh xắn. Sự thật thường đau đớn!

Ngày cô báo tin mình có thai, anh có vẻ bất ngờ và thoáng suy nghĩ.

“Em muốn giữ nó à?”

“Vâng, em muốn giữ anh à!”

“Thật chứ?”

“Vâng, thật chứ anh.”

Anh im lặng sau cuộc đối thoại ngắn ấy. Vài ngày qua, một cuộc đối thoại với nội dung tương tự lại diễn ra giữa hai người. Một lần, hai lần, ba lần, anh hỏi cô tất cả bốn lần trong thời gian hai tuần với cùng một câu hỏi, một cách hỏi và câu trả lời của cô luôn giống nhau. Cô muốn sinh đứa con của mình ra một cách khỏe mạnh và đáng yêu như bao đứa trẻ khác, nó sẽ được sống trong một gia đình hạnh phúc với tình yêu thương của mẹ và sự dạy bảo của cha. Cô khao khát một giấc mơ đẹp sẽ kéo dài đến trọn đời dưới một mái nhà có anh, cô và những đứa trẻ. Những tưởng đây là khởi đầu cho một hạnh phúc nhưng lại là khởi đầu cho một tai họa mà cả đời cô cũng không thể quên được.

lady 124 (5)
vòng luân xa, tổn thương, cay nghiệt

Từ ngày đó, anh ít về nhà ăn cơm, có khi đi cả đêm không về hoặc về trong tình trạng say khướt và cũng chưa một lần nhắc đến chuyện sẽ đưa cô về ra mắt gia đình hay sẽ cưới xin ra sao. Lòng cô không đặt nặng điều đó nhưng vẫn cần một tờ giấy kết hôn để con cô không mang tiếng “không cha”. Vài lần cô nhắc thì thái độ nhận lại hoàn toàn trái ngược với suy nghĩ của cô.

“Mình sẽ về gặp gia đình hai bên chứ?”

“Cứ từ từ, giờ chưa phải là lúc đâu.”

“Hay mình cứ đăng ký kết hôn trước, chuyện lễ cưới cũng không cần lắm anh à. Mình làm cái tiệc ra mắt hai nhà thôi anh nhé!”

“Tôi bảo là chưa phải lúc, cô không nghe à?”

“…”, có chút nghẹn đắng nơi cổ họng, cô đành im lặng nuốt nước mắt vào tim.

“Tôi vừa đi chơi gái về đấy!”, câu nói đầu tiên của anh khi bước vào nhà trong tình trạng say khướt, lê từng bước chân xiêu vẹo vào phòng ngủ rồi nằm kềnh ra đấy; mặc cho hai bàn tay trắng xanh cô vẫn cố bám lấy cánh cửa để không ngã xuống sàn trước câu nói như sét đánh ngang tai.

Cô không còn biết cảm giác lúc ấy của mình là gì, trái tim như hóa đá, không một cảm xúc nào xuất hiện, không dòng suy nghĩ nào trong đầu. Mọi thứ hoàn toàn trống rỗng và hóa thành màn đen cô đặc bao phủ lấy cả tâm trí.

Ngày yêu nhau anh luôn nhẹ nhàng với bao quan tâm, chăm sóc mà biết đâu một ngày có thể bỏ mặc cô với đứa con mới tượng hình. Đời người, mấy ai biết trước chữ ngờ, cô dại dột chọn sai người để gửi gắm cuộc đời thì biết oán trách ai?

“I came in like a wrecking ball
I never hit so hard in love
All I wanted was to break your walls
All you ever did was wreck me.”

canh 64
vòng luân xa, tổn thương, cay nghiệt

Âm thầm làm xét nghiệm ADN, cô gửi kết quả cho người đàn ông đã từng là của mình bằng thư tín rồi rút lui hoàn toàn khỏi cuộc đời anh ta một cách lặng lẽ và nhanh chóng nhất mà cô có thể. Cuộc vui nào cũng có lúc tàn, tình yêu nào cũng phải phai nhạt, chỉ có những giá trị thật sự về con người mới có thể tồn tại theo thời gian và gắn kết con người với nhau. Những giá trị ấy vẫn tồn tại trong cô nhưng đối với con người kia đã hoàn toàn rũ bỏ trách nhiệm một người yêu, người chồng, người cha. Tất cả chỉ còn một con số không tròn trĩnh và khổng lồ như lỗ hổng trong giá trị con người họ.

Đáng sợ thay một người không còn tồn tại bất kì giá trị nào nhân văn. Lang sói còn chưa ăn thịt con mình thì đạo đức nào cho một kẻ muốn giết chết đứa con chưa kịp chào đời? Cô nhận ra bản chất, đạo đức một con người thật tầm thường và rẻ rúng. Đúng là “Họa hổ họa bì, nan họa cốt – Tri nhân tri diện, bất tri tâm.”. Giờ cô mới thấm thía câu nói xưa nay về cách nhìn người, một người với bề ngoài dễ nhìn nhưng lại chứa một trái tim mà đến ác quỷ cũng phải tránh xa.

687474703a2f2f6c61636f742e6f72672f70696374757265732f323030382f30342f70617269732f62726f6b656e2d676c6173732e6a7067
vòng luân xa, tổn thương, cay nghiệt

Dần dần, tổn thương chẳng thể làm đau thêm một tâm hồn gần như đã chết. Và điều này đã cứu cuộc đời cô ra khỏi vũng lầy mà người đàn ông tàn tệ ấy muốn xô ngã cô vào, để cô phải giãy giụa trong bất lực của khổ đau bủa vây. Chẳng còn khóc vì những lời nói cay nghiệt hay tàn nhẫn, mọi thứ đã qua như một cuốn phim chiếu chậm lướt qua trong đầu và cô biết đến lúc mình phải lựa chọn lấy một con đường mà dù đau khổ hay sung sướng thì vẫn phải chấp nhận đi đến tận cùng.

“Đồ rẻ tiền.”, “con điếm”, “đồ ngu xuẩn”,… là những thứ cô nhận được từ người đàn ông những tưởng sẽ dành cho nhau những yêu thương trọn đời này. Tất cả giờ đây chẳng còn ý nghĩa hay sức mạnh nào tác động đến tâm hồn hay trái tim của cô nữa! Tất cả đã chết dần, chết mòn theo năm tháng, yêu thương đã trôi xa theo từng dòng nước mắt thấm ướt gối bao đêm dài thổn thức với trái tim tan nát thành từng mảnh vụn. Bao yêu thương nay đã thành mây khói tan vào những giấc mơ dài, phô bày ra thực tại đau lòng. Mọi thứ gần như chấm dứt.

Chính những lời lẽ tàn tệ ấy có lúc khiến cô gần như quỵ ngã và tuyệt vọng với chính cuộc đời mình. Gã khiến cô thấy mình luôn sai trái, là không đủ tốt, là không cố gắng hết sức nhưng trong cơn mù quáng ấy cô nào nhận ra kẻ xấu xa là gã – một gã đàn ông chỉ biết đổ lỗi của bản thân cho một người phụ nữ vì hết lòng yêu hắn mà trở nên yếu mềm, trở thành trò chơi trong tay hắn mặc tình nâng niu hay giày xéo bất kì lúc nào.

Đàn bà ít khi đau đớn sâu sắc vì mất mát những điều to tát nhưng thất vọng vì những điều nhỏ nhặt rồi theo thời gian mà trở thành thương tâm.

lady 118 (4)
vòng luân xa, tổn thương, cay nghiệt

 

“Cuộc sống luôn vội vã, với bao nghiệt ngã

Xô cuốn ta miệt mài

Một bước chân trượt ngã, đã trôi thật dài

Lạc mất nhau ngày mai.”

 

Trong đầu cô nghĩ hoặc phải chấp nhận một cuộc sống như địa ngục và mất hết tương lai vì người đàn ông này hoặc mình sẽ đi trên một con đường mới mà nơi đó hình bóng con người ấy là thứ khuất xa nơi ngả rẽ cuộc đời. Một ngày, hai ngày,… một tháng trôi qua với suy nghĩ này lặp đi lặp lại hằng đêm khi đi ngủ cho đến khi thiếp đi và ám ảnh cô vào mỗi sáng khi choàng thức giấc, nó tiếp tục quay cuồng suốt đoạn đường dài đến nơi làm việc. Tất cả gần như chiếm trọn suy nghĩ của cô bất kỳ lúc nào nó có thể chen vào dù chỉ một chút. Cô buộc phải đấu tranh trong sự mâu thuẫn và giằng co của trái tim và khối óc. Đến cùng, cô nhận ra bản chất sự việc, nhìn nhận rõ nét về con người từng trao hết tin yêu, và nhận thấy đâu mới thật sự là cuộc sống, đâu là con đường phải chọn.

Đêm như một kẻ đồng lõa để che đi những muộn phiền, giúp người ta che đi những giọt nước mắt cứ lăn dài trên má một cách vô thức, thi thoảng có tiếng nấc nghèn nghẹn vang lên trong đêm vắng. Ai đó đang khóc, hẳn nỗi đau phải lớn lắm mới phải kiềm nén tiếng khóc giữa không gian chỉ có một mình thế này! Đời là khổ, yêu là khổ, người ta cứ gieo vào nhau những thương yêu, sầu khổ làm gì để từng đêm vắng, tiếng khóc nức nở còn văng vẳng chưa dứt.

Đàn bà không làm khổ mình mà cho kẻ khác cái quyền làm khổ mình vì một chữ “yêu”.

(Còn tiếp)

Carmen

Lady in red. Tác giả là đứa con gái đời đầu 9x, sinh ra ở đất Sài Gòn ồn ào, hàng ngày vẫn băng qua những con đường khói bụi để mưu sinh, nhan sắc tầm thường, tài năng kém cỏi nên nỗi chỉ bán chữ dạo trong cõi đời này để lật lên những đau thương mà kiếm sống. Chọn cô đơn làm bạn, ân ái cùng sự điên cuồng của tâm hồn để vẽ nên những trái tim bằng máu chính mình trong màn đêm.