Trái tim – Phần 2

0

Có những trái tim trở nên gai góc, có những trái tim trở nên yếu mềm và gục ngã trong cơn cuồng phong mang tên “Cuộc đời” nhưng cũng có những trái tim tự phủ lên mình lớp vỏ gai góc để che lấy những vết thương vẫn đang rỉ máu để có thể tiếp tục đương đầu với những đợt sóng mới.

Cô mang trong mình một trái tim đầy sẹo, dài có, ngắn có, sâu có, nông có, cũ có, mới cũng có. Một trái tim chằng chịt những vết thương chồng chéo lên nhau theo năm tháng cuộc đời khiến chúng sần sùi, méo mó. Nếu vô tình ai đó nhìn thấy có lẽ phải thốt lên “Ôi, sao có thể tồn tại một trái tim tan nát như thế chứ?”. Vâng, thế nhưng cô vẫn sống qua từng tháng năm khó khăn nhất đời mình với trái tim ấy, vẫn đều đặn từng nhịp đập dù không ít lần lỗi nhịp vì những vết thương.

Tim tuy đau như thế nhưng vẫn mong manh, vẫn xao xuyến trước những yêu thương vốn tồn tại ở một cô gái luôn khao khát những yêu thương nhằm lấp đầy khoảng không miên mải trong lòng, xóa nhòa miền nhung nhớ, tô lại sắc màu tươi đẹp cho một cuộc sống vẫn tiếp diễn hàng ngày bên ngoài kia.

Khao khát một yêu thương có gì là không đúng? Chỉ là yêu thương chưa chọn ta làm nơi dừng chân mà thôi!

10325395_812576588754326_782984611359580881_n
Vòng luân xa, trái tim

 

Lòng không ngừng mong chờ nhưng rốt cuộc chỉ trong im lặng, mọi thứ dường như là tuyệt vọng. Tổn thương quá nhiều khiến người ta thu mình lại trước tất cả, ngay khi một người đưa tay để dìu khỏi vùng tối cô độc cũng không đủ tin tưởng để nắm lấy. Người đến rồi người đi, chưa ai đủ kiên nhẫn chờ để nắm lấy một bàn tay.

Một bàn tay gầy guộc, một tâm hồn hanh hao bởi những chờ mong nhưng lại không biết đang chờ gì, chờ ai, mong đợi gì và không biết điều gì sẽ đến, mọi việc sẽ ra sao, diễn ra thế nào… tất cả chỉ là những câu hỏi mông lung trong sự chờ đợi khắc khoải mà thời gian với người đang chờ gần như là vô ích. Một ngày, một tháng hay một năm trôi qua dường như cũng không là gì, chúng chẳng tạo nên sự khác biệt nào nhiều trong tâm hồn gần như khô héo vì cô đơn cứ dày vò qua ngày tháng một mình chống chọi với bao muộn phiền.

Chờ đợi, chờ đợi rồi chờ đợi thì có ích gì khi chỉ biết đợi chờ một cách vô vọng nhưng lại dễ dàng bỏ qua những yêu thương muốn nắm lấy một bàn tay, một trái tim muốn sưởi ấm một trái tim. Hay ông trời khéo trêu người ta để “cái cần thì không có, cái có nhưng không cần”. Một trò đời cay nghiệt!

Lắm lúc cho rằng bản thân không cần đến những luyến ái bình thường ấy để tập trung tất cả cho một điều quan trọng hơn – gia đình, sự nghiệp nhưng đó chỉ là trong thoáng chốc thấy tuyệt vọng với những cố gắng trên con đường nhân duyên. Không ít lần cô cho rằng mình không phải là người may mắn để đón nhận thứ hạnh phúc được sinh ra từ tình yêu đôi lứa. Cô tự huyễn hoặc mình trong sự trống trải của cuộc đời rằng mình sinh ra không dành cho những thứ tình cảm nam nữ mà để tạo nên những điều tốt đẹp cho gia đình và sự nghiệp riêng. Cô tự nhận mình không phải mẫu người phụ nữ dành cho gia đình, những suy nghĩ đó đôi lần khiến cô từ bỏ nhiều hạnh phúc đơn giản mà người phụ nữ nào cũng đáng nhận được – sự chăm sóc từ người quan tâm đến cô. Cô tự ép buộc mình phải mạnh mẽ, phải học cách sống độc lập để tự lo cho mình trong cuộc sống riêng bất kể là cái bóng điện hư hay vòi nước hỏng, ngay cả cái xe máy đi lại hàng ngày cũng mày mò cách thay nhớt, bơm xe… hay bỏ hàng giờ ngồi đọc sách rồi ngồi bên cạnh anh thợ bảo trì xe cách sửa xe thế nào, từng chi tiết ra sao.

face 56
Vòng luân xa, trái tim

Có ai bắt cô làm thể đâu? Chỉ là cô muốn như thế, muốn độc lập, muốn tự do một cách thực sự, thoát khỏi tất cả sự kiềm kẹp của những quy tắc hay chuẩn mực gì đó mà người ta nhân danh xã hội đặt ra để kiềm hãm nhau trong cuộc sống này. Chúng làm cô cảm thấy quá ngột ngạt, quá chán chường, chúng khiến cô khao khát tìm đến một thế giới mới để hít đầy tràn luồng khí đầy sức sống với những nét đẹp hoang sơ, những cảnh thiên nhiên đầy hoang dã để tâm hồn được thư thái và cảm giác như bay lên với những điều hoàn toàn thuộc về tự do. Tự do là không có quy luật nào cả!

Trái tim cô khao khát yêu nhưng tâm hồn cũng mong tìm đến tự do không hề thua kém – một sự mâu thuẫn tồn tại trong chính con người cô đến kì lạ! Có những luồng suy nghĩ đến trái ngược nhau hoàn toàn trong con người cô giữa việc chọn một cuộc sống tự do đến hoàn hảo nhưng luôn bầu bạn cùng cô đơn hoặc giảm bớt một phần tự do, thêm vào một gánh trách nhiệm nhưng luôn ấm áp trong tình yêu đôi lứa. Thật khó để nói đâu là tốt hơn, phù hợp hơn đối với cô. Bởi lẽ con người luôn thay đổi, theo từng ngày, từng chuyển động của chính mình, nên đúng hay sai có lẽ không phải điều quan trọng nhất mà đâu mới thật sự là mong ước của bản thân.

Chỉ cần bản thân thực sự mong muốn thì suy nghĩ và hành động sẽ dẫn ta đến với điều đấy một cách tự nhiên nhất! Những lựa chọn trong cuộc sống hầu như không có đúng hay sai hoàn toàn chỉ là có phù hợp và bản thân thấy hạnh phúc với điều đã chọn hay không mà thôi!

text 131 (1)
Vòng luân xa, trái tim

Mạnh mẽ và tự do là những điều tốt nhưng không phải lúc nào cũng mang lại điều tốt nhất.

Khao khát yêu thương là tốt nhưng điều trái tim mách bảo chưa thể nói không là sai lầm.

(Còn tiếp)

Carmen

Lady in red. Tác giả là đứa con gái đời đầu 9x, sinh ra ở đất Sài Gòn ồn ào, hàng ngày vẫn băng qua những con đường khói bụi để mưu sinh, nhan sắc tầm thường, tài năng kém cỏi nên nỗi chỉ bán chữ dạo trong cõi đời này để lật lên những đau thương mà kiếm sống. Chọn cô đơn làm bạn, ân ái cùng sự điên cuồng của tâm hồn để vẽ nên những trái tim bằng máu chính mình trong màn đêm.