Mưa ký ức

0

Chiều nay có mưa bay, chợt nghĩ sẽ lại một mình dưới mưa hay sẽ mong chờ bàn tay ai sưởi ấm hết mùa đơn côi.

text 211 (2)

Hôm nay có một chút mưa vào buổi chiều, ngồi trong văn phòng, bên bàn làm việc, cô gái chợt nghĩ “Đã bao lâu từ lần cuối mình đứng nép sát vào một cậu bạn trai bên hiên nhà trú mưa?”.
Lần lượt từng hình ảnh trong ký ức hiện ra, lướt qua nhanh theo dòng suy tưởng để chợt nhận ra những cơn mưa chưa từng gắn với những ấm áp mà chỉ có một mình ướt sũng và run rẩy hơn một lần. Mọi thứ nay đã trôi xa lắm, cũ kỹ lắm rồi đến nỗi chẳng còn nhớ rõ tháng ngày.
Lần sau cùng cô đi dưới mưa là một ngày tháng Mười cách đây vài năm. Một mình cô chạy như bay giữa cơn mưa rát da thịt từ Bình Dương về Sài Gòn cho kịp buổi hẹn với người yêu nhưng tiếc thay là không thể. Một mình cô trú mưa dưới hiên nhà xa lạ, mọi thứ ướt sũng vì quãng đường xa hơn 30km. Mưa vẫn xối xả, cô chưa về đến nhà. Chênh vênh, lạc lõng.
Lần đầu tiên cô đứng bên hiên nhà, tay trong tay người yêu đầu để tránh cơn mưa cuối mùa hờn dỗi cứ dai dẳng không dứt. Lần ấy, cô thấy trái tim mình ấm áp bởi những tình cảm ngây thơ, trong sáng nhưng tiếc thay đó cũng là lần duy nhất cho đến lúc này. Những thứ cảm xúc đẹp thường không tồn tại nổi trong cuộc sống đua chen này nên ký ức về chúng cũng chẳng đủ nhiều để xoa dịu một nỗi nhớ nhung về điều xưa cũ.

 text 211 (9)

Những cơn mưa thường đến bất chợt, có khi rất nhanh nhưng không ít lần kéo dài không ngớt. Mưa có giọt to, giọt nhỏ nhưng ngoài hai lần trú mưa, cô chưa lần nào dừng lại bên hiên nhà ai nữa! Cô cứ lao đi trong màn mưa như thế, cứ mặc kệ những giá buốt ghim vào da thịt, cứ để cho áo quần sũng nước, dính bết vào người, mặc cho gương mặt trôi đi những phấn son trở nên nhợt nhạt. Mọi thứ đều không quan trọng nữa! Có những điều đến khi mất đi rồi thì những điều xung quanh đều không còn cần thiết, có những người rời xa rồi thì dù có yêu ai, bên ai cũng không cần quá đắn đo, quá nhiều cảm xúc. Tất cả cứ nhàn nhạt, âm thầm tồn tại bên nhau như một thói quen lâu ngày không hơn không kém.
Cô thích ngồi một mình ngắm mưa qua ô cửa kính ố màu thời gian dưới ánh nến mờ ảo. Mọi thứ trở nên vàng vọt, hiu hắt và hoàn toàn cô độc. Cô thích như thế, một sự tĩnh lặng đến đơn độc trong trái tim mình bởi yêu thương đã khiến mọi thứ trở nên mệt nhoài từ suy nghĩ. Không đợi chờ, không hy vọng, không yêu, không mong, không muộn phiền. Tất cả đều là hư không. Đã nhiều quá những buốt giá khiến tất cả như đóng băng từng nhịp đập con tim.
Chiều nay có mưa bay, chợt nghĩ sẽ lại một mình dưới mưa hay sẽ mong chờ bàn tay ai sưởi ấm hết mùa đơn côi.

Carmen

Lady in red. Tác giả là đứa con gái đời đầu 9x, sinh ra ở đất Sài Gòn ồn ào, hàng ngày vẫn băng qua những con đường khói bụi để mưu sinh, nhan sắc tầm thường, tài năng kém cỏi nên nỗi chỉ bán chữ dạo trong cõi đời này để lật lên những đau thương mà kiếm sống. Chọn cô đơn làm bạn, ân ái cùng sự điên cuồng của tâm hồn để vẽ nên những trái tim bằng máu chính mình trong màn đêm.