Hạnh phúc riêng mình – Phần 18

0

Cô gặp anh trong một buổi trao đổi về các hoạt động xã hội dành cho trẻ em nghèo, sẽ chẳng có gì xảy ra nếu anh không phải người thể hiện sự quan tâm đặc biệt của mình đối với cô sau buổi họp mặt ấy. Điều này làm cô khá bất ngờ nhưng không thể bỏ qua suy nghĩ dò xét về con người anh – điều này khiến cô buồn cười mãi khi hai người yêu nhau.

Bởi lẽ “một lần bị rắn cắn thì cả đời sợ dây thừng” nên cô có vẻ phòng thủ hơn là sẵn sàng đón nhận một ai đó bước vào cuộc đời mình và dành cho họ một vị trí quan trọng. Mà người đến rồi đi thì đâu phải như gió lùa qua khe cửa, có khi đằng sau nó là những nỗi buồn hay tâm tư chẳng biết tỏ cùng ai cho vơi nỗi sầu. Cô nhìn anh chẳng đến mức nghi ngờ nhưng lòng thì đầy e ngại và nghĩ suy. Tự hỏi lòng có nên không? Điều này có thật sự tốt và cần thiết hay không? Nhiều lắm, hàng trăm câu hỏi trong đầu cứ thi nhau nhảy xổ ra trước mặt. Chúng đi vòng quanh cô, cũng đảo mắt, ngó nghiêng như thể đánh giá xem cô có đủ sức để bước tiếp đoạn đường yêu hay không.

“Có còn đủ niềm tin cho một tình yêu mới?”, tự hỏi lòng như thế rất nhiều lần mỗi khi nhớ về ánh mắt đầy quan tâm của anh ngày hôm đó.

lady 40
vòng luân xa, hạnh phúc

Những tưởng sau bao đổ vỡ thì trái tim chẳng thể rung động thêm một lần nào nhưng mọi thứ chỉ là lý thuyết mà con tim thì luôn có lí lẽ của nó. Một lần nữa, cô cho bản thân mình thêm cơ hội, cho trái tim được lên tiếng với những nhịp đập rộn ràng trong lồng ngực người đàn bà mong một hạnh phúc, một gia đình như bao người khác để hàng ngày có thể nấu một bữa cơm chiều, ủi một chiếc áo sơ mi hay nghe mùi sữa thơm từ người những đứa trẻ. Một ước mơ của tất cả phụ nữ, vẫn không ngừng cháy âm ỉ trong lòng, chỉ chờ một người đàn ông dành riêng cho mình thì cô sẽ trở thành người phụ nữ hạnh phúc nhất cuộc đời này – cô cho phép mình tin như thế khi đã tha thứ cho bản thân, và cho phép mình được hạnh phúc sau những điều đã diễn ra.

“Thầy tu cũng có quá khứ, tử tù cũng còn tương lai.”

Vài lần nữa cô gặp anh tại những buổi chia sẻ của chính cô về nội dung những cuốn sách mà cô là tác giả. Hầu hết độc giả là những cô gái đã yêu, đang yêu và họ tìm thấy hình ảnh bản thân qua từng trang sách cô viết. Vài người hỏi về nhân vật, đôi ba câu hỏi về tác giả – cuộc sống, tình yêu và quan điểm, cô cũng không ngại ngần trả lời những điều ấy một cách đơn giản và tự nhiên nhất như bản chất vấn đề vốn chưa từng phức tạp.

couple 102 (1)
vòng luân xa, hạnh phúc

“Nhân vật nữ trong tác phẩm là hình ảnh của con người cô phải không?”

“Nếu bạn nghĩ là tôi thì đấy là tôi, nếu bạn nghĩ không phải thì không là tôi. Hơn hết vẫn là trong suy nghĩ của bạn đó là ai.”

“Người đàn ông trong tác phẩm là người cô từng yêu à?”

“Người tôi yêu là người có thật, tác phẩm chỉ là hư cấu. Liệu có thể yêu chính nhân vật mình nghĩ ra sao? Mà đặc biệt là một nhân vật xấu như thế?”

“Cô từng đau khổ vì yêu?”

“Tất nhiên, tôi tin là không chỉ một mình tôi đau khổ vì tình yêu.”

“Theo cô thì tình yêu có lỗi hay con người có lỗi?”

“Tình yêu không bao giờ có lỗi, chỉ con người là lầm lỗi với nhau mà thôi.”

Một lần anh ngỏ lời mời cô một cốc café, cô cũng không quá khó khăn để từ chối một lời mời chân thành đến thế – mọi thứ đều bắt đầu theo cách nó đáng có, và lần này là một cốc café đen ít đá không đường. Dần dần, câu chuyện bên cốc café buổi tối kéo họ gần nhau hơn là những người bạn đơn thuần, câu chuyện cũng không còn xoay quanh những tác phẩm hay nhân vật của cô; họ kể cho nhau nghe về cuộc sống, công việc và chia sẻ những thú vui riêng. Cùng nói chuyện, cùng bàn luận, cùng cười đùa để một ngày họ cùng có một thứ cảm xúc đối với người kia – một thứ cảm xúc không mới lạ nhưng bất ngờ cho cả hai con người.

couple 97
vòng luân xa, hạnh phúc

Anh tên Trung, cô hay gọi đùa là Trung mì tôm vì món ăn quen thuộc của anh là mì tôm, bởi anh quá bận rộn để có thể dành nhiều thời gian chăm sóc bản thân. Anh làm trong lĩnh vực Marketing, tức là cùng ngành nghề với cô nên giữa hai người có một sự đồng điệu khá lớn. Anh không to cao nhưng đủ để ôm cô vào lòng và che chở trong những ngày giông gió kéo đến. Anh không thể hiện qua vẻ ngoài nhiều nhưng bản chất là một người ngọt ngào với đôi bàn tay ấm nóng. Anh hay nói về ước mơ, về những hoài bão và mục tiêu của mình trong cuộc sống và công việc. Cô nhìn thấy trong anh một ngọn lửa đam mê và nhiệt huyết cháy bỏng. Những điều đó như thôi thúc cô chia sẻ cùng anh những khát vọng của mình trong tương lai và cho sự nghiệp. Một chút gì đó trong lòng cô đã nghĩ đến anh!

 

Cô vốn là người tỉ mỉ lại có tính cầu toàn nên đôi lúc nhận thấy anh không hoàn toàn là người phù hợp nhưng có lẽ người ta chỉ hạnh phúc hơn khi bớt đi những yêu cầu và học chấp nhận những khuyết điểm của người khác theo cách tốt nhất có thể – cô bắt đầu dành cho anh những điều như thế và tự lúc nào mà trong lòng thấy có điều gì bé nhỏ nhưng thật ngọt ngào đang lớn dần lên như một hạt mầm vừa vươn lên sau giông tố.

Một vài lần café chưa thể nói lên điều gì ngoài một tình bạn đẹp đang tiến triển giữa hai người trẻ cô đơn trong cuộc sống bỗng dưng một ngày gặp nhau bên cốc café bốc khói. Mọi thứ đều có lí do và diễn theo cách của nó. Cuộc sống thật tuyệt vời! Tình bạn giữa hai người càng tuyệt hơn khi mọi thứ không dừng lại ở câu chuyện phiếm cuối ngày bên cốc café nóng mà còn chia sẻ nhiều hơn về công việc và quan điểm của nhau trong khi dùng bữa tối hay đi dạo vào những ngày cuối tuần. Cũng có lúc anh đưa cô về vùng nông thôn để hít thở không khí trong lành và tận hưởng sự thanh bình thực sự mà cả hai đang thiếu thốn giữa chốn phồn hoa rực rỡ ánh đèn lung linh, giàu vật chất nhưng thiếu đi những điều chân thật.

Anh cho cô những điều mới mẻ, những cảm giác trước giờ chưa có với một người bạn nào – một thứ cảm giác kì lạ giữa anh và cô.

“Sao anh chú ý đến em thế?”

“Vì em rất thú vị.”

“Thật sao?”

“Ừ, em không biết à?”

“Em thấy em cũng bình thường, có gì mà thú vị đâu nhỉ!”

“Là do em không nhận ra mà thôi.”

couple 26
vòng luân xa, hạnh phúc

“Hình như anh thích em nhỉ?”

“Ừ, anh có cảm tình với em từ lâu rồi.”

“Vâng.”

Giữa họ vẫn duy trì một tình bạn đẹp cho những tối đi dạo dọc bờ hồ để đón một chút gió mát lành giữa lòng phố chật chội, có khi là uống trà muộn để lắng nghe tiếng đêm rồi nói ra những suy nghĩ từ sâu trong lòng mà không phải lo lắng việc tiết lộ bất kì bí mật nào vì họ tin nhau. Một sự tin tưởng đến lạ giữa hai con người vừa mới biết nhau một thời gian ngắn ngủi.

couple 25
vòng luân xa, hạnh phúc

Trong lòng đôi lúc lại có những đấu tranh, những mâu thuẫn đến lạ! Ngay khi chìm ngập trong những ngày tháng tự do để bay nhảy khắp nơi, làm những điều mình thích thì người ta lại muốn tìm về những ràng buộc, những ổn định. Liệu có quá tham lam không? Sẽ thế nào nếu không nỡ rời bỏ những tự do trong đời khi xác định một mối quan hệ chắc chắn với một ai khác? Thật khó để trả lời câu hỏi ấy. Bởi con người là thứ sinh vật kì lạ và khó hiểu. Những thứ đang có thì cho rằng không cần để chảy theo một điều mới lạ, đến khi nắm chặt trong tay điều mới ấy thì lại thấy nhàm chán, muốn vứt bỏ để quay về như ngày xưa. Vậy con người kì lạ hay vì bản chất những điều mới mẻ không đủ sức hút để giữ người ta luôn nâng niu chúng? Nâng niu rồi từ bỏ, tất cả cũng là con người. Thế nên con người là thứ sinh vật mang những thay đổi kỳ lạ đến mức không thể lý giải được vì sao.

Carmen

Lady in red. Tác giả là đứa con gái đời đầu 9x, sinh ra ở đất Sài Gòn ồn ào, hàng ngày vẫn băng qua những con đường khói bụi để mưu sinh, nhan sắc tầm thường, tài năng kém cỏi nên nỗi chỉ bán chữ dạo trong cõi đời này để lật lên những đau thương mà kiếm sống. Chọn cô đơn làm bạn, ân ái cùng sự điên cuồng của tâm hồn để vẽ nên những trái tim bằng máu chính mình trong màn đêm.