Ký ức – Phần 15

0

Có những tổn thương mà nếu không thể đứng lên mà bước tiếp thì suốt đời vết thương ấy sẽ hành hạ ta, khiến bản thân phải sống một cách khổ sở đến cay nghiệt với cả những người yêu thương ngay bên cạnh. Tất cả chỉ vì bản thân quá yếu đuối để đương đầu với sự thật, chấp nhận những mất mát mà trưởng thành như một người đàn ông thực thụ.

Liệu có thật anh yêu cô hay chính anh cũng lầm tưởng về tình yêu của mình mà gây thêm đau khổ cho người khác – người yêu mình. Bên anh, cô có bao nhiêu ngày vui, bao ngày ngập trong nước mắt? Không biết bao lần cô tự hỏi liệu trong tim anh có thật lòng tồn tại cô hay chỉ là sự khỏa lấp cho một người đã ra đi trong ký ức chưa kịp phai mờ.

Suốt những ngày yêu nhau anh chưa một lần nói ra những điều vẫn chôn chặt trong lòng, anh đã ôm lấy những hận thù lẫn trong oán trách từ những người đã cũ để trút lên cô mỗi khi tức giận dù cô chẳng làm gì sai. Có quá vô lí cho một người nhưng vì yêu mà mọi thứ đều có thể vì nhau mà cố gắng – cô nghĩ thế, luôn như thế cho đến một ngày trái tim tan ra từng mảnh thì mọi cố gắng cũng tan biến như chưa từng tồn tại.

sad-woman-192815_w650

Gia đình anh không hạnh phúc, bố anh bỏ ba mẹ con chạy theo nhân tình cùng đứa con riêng của cuộc tình tội lỗi ấy, mặc kệ cả ba người phải sống cảnh không nhà, nương vào nhau mà sống qua ngày, lo từng miếng cơm, manh áo. Ba người dắt díu nhau mà thuê nhà trọ trong khu xóm lao động, một anh trai quá suy sụp, một đứa em tuổi ăn chưa no, lo chưa tới và một mẹ bao năm chỉ quen việc nội trợ. Hoàn cảnh ấy khó lòng không khỏi xót xa cho người nhìn, nhưng người gây ra cảnh ấy lại chính là người đàn ông của gia đình ấy, là cha, là chồng là trụ cột đã nhẫn tâm xô đẩy họ khỏi căn nhà che mưa che nắng biết bao tháng ngày. Một người đàn ông tàn nhẫn đến không ngờ!

Hẳn là vết thương ấy khó mà lành lặn trong lòng những đứa con và phần nào là nguyên nhân cho sự cay nghiệt đến bàng hoàng của anh. Biến anh thành một thứ quái vật nào đó với trái tim tổn thương nhưng lại chọn cách khuất phục mà chưa từng thử dùng hết sức mình để vượt qua.

Một người đàn ông thì cần phải hiểu bản thân nên làm gì trong những khi khó khăn bủa vây để còn chăm sóc mẹ, lo cho em trong lúc cuộc sống đầy bấp bênh như thế! Dẫu biết là tổn thương nhưng với trách nhiệm gia đình trên vai như thế thì buộc con người ta phải đứng dậy, phải lau đi những giọt nước mắt mà bước tiếp để gây dựng lại một cuộc sống mới – nơi mà ba mẹ con có thể tìm thấy những tháng ngày yên ấm bên nhau dù dưới một mái nhà nhỏ nhưng ấm áp tình thương. Chỉ tiếc người đàn ông ấy đã không thể làm được và có lẽ mãi cũng chẳng làm nổi điều gì cho những người thân của mình.

Trong những tháng ngày ấy, anh đâu chỉ có một mình, bên anh còn có người yêu thương hết lòng quan tâm, chia sẻ; chỉ là anh không đủ bản lĩnh mà đứng dậy và thoát ra khỏi nỗi đau. Bản thân anh đã tự giam cầm mình trong cái suy nghĩ yếu ớt và nhu nhược ấy. Tâm trí anh bị chính những điều đen tối che phủ, khuất lấp cả con đường thoát cho bản thân. Đến đường thoát cho bản thân anh cũng không nhận ra mà tự tay phá bỏ thì liệu ai có thể giúp được nữa?

lady 122 (2)

Con đường tốt hay xấu đều nằm trong tay ta, thói đời chưa bao giờ là không có đường lui chỉ là ta có nhận ra và đi cho đúng hay không mà thôi. Có những người tự triệt cả đường lui của mình để rồi oán trách sao đời toàn bất công, rồi lấy cái oán hờn ấy mà cư xử lại với những người xung quanh một cách cay nghiệt mù quáng. Đối với họ dù có bao yêu thương hay bù đắp cũng bằng thừa, vì những điều ấy với họ nay chỉ còn là trách nhiệm ta phải làm chứ chẳng còn là những trân trọng dành riêng cho những tình cảm tốt đẹp.

Trong cơn túng quẫn, chỉ còn một chữ “cuồng” – điều này che lấp tất cả những màu sắc tươi sáng của cuộc sống đối với người vùng vẫy trong sự tức giận, tổn thương mà chưa một lần thử gượng dậy để vượt qua gian nan. Lúc này, những điều tốt đẹp người khác mang đến cho họ vì niềm tin yêu đều trở thành nghĩa vụ chứ không phải tự nguyện; họ cho phép bản thân đòi hỏi, yêu cầu những điều quá đáng đối với người khác. Những tình cảm trước đây được xem như món quà thì nay nó trở thành một thứ cống vật mà người khác phải làm, phải thực hiện nó một cách gượng gạo. Cứ thế yêu thương chết dần chết mòn theo những đòi hỏi, những yêu cầu ngày càng quá quắt và việc đặt một dấu chấm hết cho một cuộc tình là điều không thể tránh khỏi.

text 200 (6)

Một cuộc tình mà trong đó người đàn ông vì tổn thương mà đối xử tệ bạc với người yêu, mặc kệ bao lời khuyên can của người thương để chìm đắm trong những ngày tháng u ám trong cuộc đời thì người đàn ông ấy phải được nhắc đến thế nào? Một người đàn ông vì bản thân yếu đuối mà sẵn sàng làm tổn thương người khác, bất kể là người yêu bao tháng năm bên nhau thì phải nói làm sao? Một người đàn ông chỉ biết đến cảm xúc của mình mà mặc kệ suy nghĩ người khác thì khuyên can làm sao? Một người đàn ông tự cho phép mình ngã quỵ trước khó khăn bỏ mặc mẹ và em sống khốn khó với bao lời khuyên ngăn thì phải thế nào? Một người đàn ông trở nên cay nghiệt đến tàn nhẫn chỉ vì vết thương kẻ khác gây ra, rồi dùng nó đối xử lại với người thương thì phải sống với họ làm sao?

Một người như thế thì bao nhiêu cố gắng, bao nhiêu khuyên can, bao nhiêu nhẫn nhịn là đủ, là đúng, là yêu?

Bao yêu thương cũng không còn ý nghĩa với một trái tim đã khuất phục trước đau thương, chỉ còn lại yếu mềm hằn sâu trong đôi mắt. Không một ánh hy vọng lóe lên trong suy nghĩ thì mong gì tỉnh ngộ giữa yêu thương.

(Còn tiếp)

Carmen

Lady in red. Tác giả là đứa con gái đời đầu 9x, sinh ra ở đất Sài Gòn ồn ào, hàng ngày vẫn băng qua những con đường khói bụi để mưu sinh, nhan sắc tầm thường, tài năng kém cỏi nên nỗi chỉ bán chữ dạo trong cõi đời này để lật lên những đau thương mà kiếm sống. Chọn cô đơn làm bạn, ân ái cùng sự điên cuồng của tâm hồn để vẽ nên những trái tim bằng máu chính mình trong màn đêm.