Ok. Done. Fine

0

Cafe vắng, không gian quán dìu dặt theo dòng nhạc bolero mở vừa đủ. Chị ngồi đó, chăm chỉ làm việc của mình trên chiếc máy tính. Trên bàn còn dang dở cốc cafe đen uống vơi hơn nửa, cốc trà đọng nước tràn miếng lót.
Hôm nay quán vắng bởi là ngày trong tuần và lúc này là buổi chiều, có lẽ những vị khách quen nơi này vẫn còn miệt mài nơi văn phòng làm việc. Chiếc bàn chị ngồi nằm sát góc, nơi có cửa sổ nhìn ra ngoài. Không gian yên ắng. Khung cảnh đẹp như một bức tranh.
Có khách mới vào quán, tiếng cười nói, tiếng giày dép gõ lên trên nền gạch cũ. Họ chọn bàn, chọn thức uống rồi lại trò chuyện vui vẻ. Chị không bận tâm, chỉ khẽ nhíu mày nhìn về phía ấy khi tiếng cười nói khiến chị thấy phiền đến không gian tĩnh lặng từ trước. Chị thấy họ – người yêu cũ và bạn gái mới. Chị chẳng có gì để ngỡ ngàng hay bận tâm, chỉ là chút khó chịu vì tiếng ồn rồi lại tập trung vào công việc của mình. Bên kia cũng nhận thấy họ khiến người khác bị ảnh hưởng nên có chút ngại ngùng. Chuyện đến thế rồi thôi, chẳng ai bận lòng đến ai. Đời ai người ấy sống bởi đời này còn biết bao điều bận tâm hơn là cuộc hội ngộ chẳng nhiều ý nghĩa này.
– Chị ơi, chị bị chảy máu ạ! – cô bé phục vụ nhẹ nhàng lên tiếng.
– Ờ, ờ,.. Chị cám ơn. – chị vội vàng đưa tay giữa lấy mũi, nơi máu đang chảy thành dòng, rơi lên máy tính trắng tinh, nhỏ giọt trên ngực áo màu vàng nhạt trên người chị.
Chị vơ vội gói khăn giấy nằm trên bàn, tư thế chuẩn bị bước vào toilet.
– Chị ơi, chị có sao không chị? Anh Nhân ơi, giúp em với… – tiếng cô bé phục vụ thất thanh khi chị đột nhiên ngã xuống sàn nhà.
Có tiếng nói lao xao, tiếng chân người chạy đến, có bàn tay ai đó đỡ chị lên. Trong lúc nửa tỉnh nửa mê ấy, chị vẫn đủ tỉnh táo nhận ra gương mặt ấy đang trước mặt mình, bàn tay ấy đang đỡ lấy thân thể chị. Trong giây phút, chị giằng mình khỏi đôi tay ấy để rồi ngã thêm lần nữa mà môi không quên mấy chữ “Ok. Done. Fine.”.
Không ai hiểu vì sao chị hành động như thế, cũng không ai nghe rõ những gì chị thốt ra khi ấy, chỉ có duy nhất một người hiểu.
Ok. Done. Fine.

Hinh-xam-chu-dep

——————————-
Chị vẫn thường ngồi quán ấy như trước giờ vẫn thế. Chỉ là quán nay có thêm một vị khách thường xuyên lui tới chỉ để nhìn thấy chị miệt mài bên công việc trong lặng thầm. Đôi lần người khách ấy nhờ nhân viên chuyển cho chị những hộp bánh dành cho bữa chiều. Chị nhận trong bất ngờ nhưng sau vài lần chị từ chối những hành động quan tâm ấy khi biết chủ nhân của chúng là ai. Chị không muốn ai bận tâm về cuộc sống riêng, cũng không muốn bận tâm thêm về bất kỳ người nào ngoài gia đình chị. Với chị, bấy nhiêu là đủ, không cần thêm vào một ai nữa trong cuộc sống vốn quá nhiều vội vã này. Chị hài lòng với những điều đang có.
Nhân viên của quán thường hay tò mò vì sao chị cứ đi một mình, họ tò mò về chị, về cuộc sống của chị. Họ tò mò về người đàn bà hàng ngày đến quán làm việc vì dòng nhạc bolero quán mở hàng ngày. Họ tò mò về người đàn bà ba mươi có nhiều thứ đáng mơ ước trong tay nhưng hàng ngày vẫn một mình đi về, chăm chỉ như con ong thợ. Đôi lần, chị tặng họ những món quà nhỏ là vật thủ công mua về từ nơi chị công tác. Họ thắc mắc nhiều điều về chị, trong đầu họ đặt nhiều câu hỏi về cuộc sống và con người chị.
——————————-
Thời gian trôi đi, chị thưa đến quán dần rồi không ghé hẳn. Vài lời thắc mắc của đám nhân viên với nhau rồi thôi. Thiếu mợ chợ vẫn đông.
Ngày kia, người ta bỗng xôn xao vì một blogger nào đó đang chia sẻ trực tiếp video của mình trên mạng xã hội. Cô tự sát trước sự chứng kiến của những người theo dõi mình. Máu phun ra từ chiếc cổ tay trắng ngần. Một màu đỏ thẫm. Bên dưới, hàng tá bình luận khuyên nhủ theo nhau hiện ra. Tất cả được blogger ấy trả lời hàng loạt bằng ba chữ “Ok. Done. Fine.”. Không một ai hiểu điều gì đang diễn ra. Họ lo lắng không biết đó có phải là sự thật hay một màn trình diễn nào đó hay không. Đoạn video kéo dài khoảng ba phút, cuối đoạn phim, người ta thấy blogger ấy cầm trên tay một tấm bảng với dòng chữ “Ok. Done. Fine.” đưa lên sát camera. Sau đó, video dừng lại.
Tất cả hoang mang vì chưa kịp hiểu ra điều gì đằng sau đoạn video ấy nhưng tốc độ chia sẻ thì tăng lên đến chóng mặt. Mọi thông tin về blogger ấy được tìm kiếm bằng cách nhanh nhất mà cộng đồng mạng có thể truy tìm thông tin về một ai đó.

body 93

——————————-
Sau khi đoạn video kết thúc. Chị vẫn ngồi yên trước màn hình máy tính. Chị gập máy, nhẹ nhàng, gối đầu lên tay trên bàn làm việc. Điện thoại rung lên từng hồi. Chỉ là từng hồi rung, tuyệt nhiên chẳng có một âm thanh nào vang vọng.
Tin nhắn gửi đến tới tấp theo những lần đèn thông báo chớp tắt trên điện thoại. Chị thờ ơ nhìn chúng không buồn mở máy. Tất cả rơi vào im lặng đến não nùng. Chị vẩn thản nhiên nhìn từng cuộc gọi nhỡ, từng dòng tin đến trong sự vô tâm.
Chợt có tiếng chuông điện thoại, một giai điệu từng quen thuộc vang lên. Màn hình điện thoại hiện lên hình ảnh một người đã ngủ sâu trong quá khứ. “Người thương” đang gọi.
Ngày ấy, chị cài đặt riêng cho người ấy một nhạc chuông riêng, một chế độ riêng để không bao giờ bỏ lỡ bất kì tin nhắn hay cuộc gọi nào từ người ấy. Từ lâu lắm, lâu lắm không còn nghe giai điệu ấy vang lên vậy mà hôm nay lại réo rắt.
Cuộc gọi nhỡ. Ba, bốn, năm, mười rồi hai mươi cuộc gọi nhỡ từ người ấy. Chị vẫn thờ ơ. Một, hai, ba, bảy tin nhắn từ người ấy. Chị vẫn mặc kệ.
Chợt chị thấy mắt mình hoa lên, tay run run. Cuộc gọi từ “Người thương”, lần này chị nghe máy. Bên kia hối hả hỏi tình hình chị thế nào, bên này chị khẽ cười thật nhẹ, chậm rãi đáp bằng ba từ “Ok. Done. Fine.”. Chị tắt máy, cuộc gọi kết thúc.
Chị vào tin nhắn gửi một tin nhắn đi cho người ấy với nội dung tương tự những lời vừa nói. Tin nhắn vừa gửi đi, chiếc điện thoại rơi xuống sàn nhà từ tay chị. Từng vệt máy loang theo nhau chảy thành dòng, đọng thành vũng trên sàn nhà trắng tinh. Có vài giọt máu bắn lên màn hình chiếc điện thoại. Màu đỏ của máu và màu đỏ của chiếc vỏ bảo vệ như hòa vào nhau.

2016-06-04 16.15.23

——————————-
Năm xưa, chị từng gửi tin nhắn sau cùng cho người ấy bằng ba chữ “Ok. Done. Fine.” sau thời gian người ấy chọn im lặng cho mối quan hệ của hai người. Từ đó về sau, giữa họ không còn liên lạc gì cho đến khi người ấy gọi và nhắn tin cho chị trong giây phút sau cùng của cuộc đời.
Tin nhắn sau cùng chị gửi lại cũng là nội dung ngày xưa đã gửi. Thế mới biết, con tim chị đã chết theo từng đó tháng năm mỏi mòn. Thế mới biết, yêu hay hận thì cố chấp cũng là cách giết chết con người nhanh nhất.
Sau nhiều công sức tìm hiểu, người ta mới hay rằng blogger kia tự sát vì trầm cảm. Trước sự sợ hãi cái chết ngày một cận kề bởi căn bệnh mang trong người, blogger ấy mắc bệnh trầm cảm nặng nề và hậu quả là cái chết thương tâm.
“Ok. Done. Fine.”

Carmen

Lady in red. Tác giả là đứa con gái đời đầu 9x, sinh ra ở đất Sài Gòn ồn ào, hàng ngày vẫn băng qua những con đường khói bụi để mưu sinh, nhan sắc tầm thường, tài năng kém cỏi nên nỗi chỉ bán chữ dạo trong cõi đời này để lật lên những đau thương mà kiếm sống. Chọn cô đơn làm bạn, ân ái cùng sự điên cuồng của tâm hồn để vẽ nên những trái tim bằng máu chính mình trong màn đêm.