Nhân tình

0

Tôi yêu anh nhưng không phải tình yêu nào cũng có thể kết thúc trong niềm hạnh phúc viên mãn.

Tôi cũng chẳng mong hứa hẹn, cũng chẳng màn đòi hỏi. Đơn thuần ngay giây phút hiện tại tôi thấy hạnh phúc bên anh. Như thế là đủ. Tôi trở thành nhân tình của anh, bên cạnh một người anh gọi là người yêu.

3_7_1348115548_88_1348112334-trong-trang-1
Sau rất nhiều nghĩ suy tôi chọn trở thành nhân tình bên anh trong từng đêm thâu – những đêm bên anh chỉ có tôi. Tôi chẳng màn việc anh còn có ai khác. Nhân tình – một cái tên gọi cho mối quan hệ không bắt đầu cũng chẳng có kết thúc nào rõ ràng. Chỉ là đến và đi trong những yêu thương lặng thầm, gắn kết hoàn toàn không thể hiện được bằng lới nói hay bất kì câu chữ nào. Mọi điều chỉ có thể cảm nhận bằng trái tim. Cảm xúc mới là tất cả.
Nhân tình, tôi làm tròn vai của mình. Bên cạnh, yêu thương, bí mật và biết vị trí của mình. Chúng tôi không hứa hẹn bởi chúng tôi thực tế. Chúng tôi không công khai bởi chúng tôi còn cuộc sống riêng. Chúng tôi im lặng bởi công việc mỗi người cần được duy trì trong trạng thái ổn định. Chúng tôi tự do bởi chuyện ngày mai chẳng ai có thể nói trước. Và chúng tôi không ràng buộc bởi hiện thực không cho phép chúng tôi đứng cạnh nhau như người yêu.

53517_20140814231601
Tôi yêu anh nhưng không phải tình yêu nào cũng có thể kết thúc như ý muốn.
Tôi chẳng quan tâm những khi không có tôi bên cạnh anh sẽ cùng ai vui vẻ. Tôi chẳng cần biết vòng tay ấy đã ôm bao người, môi hôn ấy đã say đắm bao lần cũng chẳng quan tâm những lời mật ngọt ấy đã rót vào tai biết bao người khác. Tất cả đều không quan trọng. Chỉ là tôi biết tôi yêu anh và bên anh như một nhân tình. Nhân tình không đòi hỏi, không ràng buộc và chỉ bên nhau khi cần, mang đến cho nhau niềm vui và hạnh phúc mà những người khác chẳng thể làm được.
Lúc nào đó ngồi nghĩ, một nhân tình tuyệt vời còn hơn cả người yêu. Chỉ tiếc người yêu và nhân tình chẳng thể cùng một người.
Nhân tình vì tôi yêu anh, nhân tình vì anh muốn giữ tôi bên người như một vật báu cho riêng mình. Nhưng vì nhiều lẽ, bí mật là thứ bảo vệ mọi điều được an toàn. Tôi không thiếu những đêm cả hại nắm tay nhau chạy bộ dọc con phố Tây trong tiếng cười giòn giã khiến hàng trăm cặp mắt phải ngoái nhìn ghen tỵ với niềm vui ấy. Tôi chẳng thiếu những đêm dài gối đầu lên vai anh để anh vuốt tóc và xoa nhè nhẹ lưng như con mèo ngoan. Tôi không thiếu những ngày mưa rả rích ngoài hiên, anh ôm tôi vào lòng bên chén trà còn bốc khói thơm nồng – thứ trà tôi dùng hàng ngày do chính tay anh pha.

2625a6663248ae14d9816bcae3b13b8fe0c0d683
Nhân tình là cuộc tình thi vị không có điểm dừng bởi chẳng có hờn trách hay ràng buộc. Chỉ có ngày đến và ngày đi. Một ngày tình ấy đến đong đầy cho ta gọi nhau bằng hai tiếng người tình, rồi cũng có ngày tiếng yêu chẳng vơi bớt nhưng đường đời rẽ ngang đành thôi một người dừng lại nhìn bóng hình thương yêu xa dần nơi cuối chân trời chiều man mác buồn đau.
Tôi yêu anh. Thầm lặng, không hy vọng, không đòi hỏi.
Tôi yêu anh. Tôi ôm, hôn và làm tình cùng anh. Tôi dành những tháng ngày tuổi trẻ cho tình yêu với anh một cách không nuối tiếc, không ân hận, không ngã giá.
Tôi không gọi người là nhân tình, cũng chẳng là người yêu. Bởi tất cả đều chẳng nói hết tình cảm tôi dành cho anh. Tôi gọi anh hai tiếng “người thương”. Tình cảm hơn cả yêu, bền vững hơn cả nhân tình. Nhân tình, nói nghe dễ nhưng làm kỳ thực mới là khó khăn bởi chẳng yêu thương nào là không hy vọng, không đòi hỏi và không mong thuộc về riêng mình. Có lẽ chỉ có tôi vì quá thương yêu mà trở nên mong người hạnh phúc còn hơn cả mong người đáp lại cảm tình nơi bản thân.
Từ yêu đến thương, từ nhân tình đến chân tình. Tôi bên người vì một lẽ chân tình, chẳng là nhân tình, chẳng là người yêu. Yêu người, bên người tôi chẳng cần lý lẽ nào, chẳng cần quy tắc hay định luật nào. Đơn thuần là yêu thương cũng như việc tôi trở thành nhân tình một cách dễ dàng. Người và tôi không nói nhưng chưa từng cần thêm một lời giải thích cho mọi điều.
Nhân tình. Yêu người. Không mong hồi đáp.

1009184164f42edaa2
“Sẽ sẽ có đôi lần ước, sẽ có đôi lần muốn một lần yêu thương mãi, không dối gian đau buồn chỉ có mong chờ, bên nhau hôm nay và ngày nắng xanh.
Sẽ sẽ có đôi lần khóc, sẽ có đôi lần bước, một tình yêu xa lắm tôi nhớ thương anh nhiều nhưng lối xưa ai mong mà về.”

Carmen

Lady in red. Tác giả là đứa con gái đời đầu 9x, sinh ra ở đất Sài Gòn ồn ào, hàng ngày vẫn băng qua những con đường khói bụi để mưu sinh, nhan sắc tầm thường, tài năng kém cỏi nên nỗi chỉ bán chữ dạo trong cõi đời này để lật lên những đau thương mà kiếm sống. Chọn cô đơn làm bạn, ân ái cùng sự điên cuồng của tâm hồn để vẽ nên những trái tim bằng máu chính mình trong màn đêm.