Hạnh phúc giản đơn – Phần 21

0

Hạnh phúc đôi khi thật giản đơn như lọ đường trong bếp vậy, chỉ cần nhón tay một chút là có thể chạm đến dễ dàng nhưng đôi lúc vì sơ ý ta lại chọn nhầm lọ muối cho cuộc sống của mình!

B54A4469 1024x683 - Hạnh phúc giản đơn - Phần 21 - vong-luan-xa, viet-lach, truyen-dai

Ngồi sau lưng, choàng tay ôm anh, cô thấy lòng ngập tràn hạnh phúc. Anh đưa cô đi trên chiếc xe có phần “cà tàng” với tiếng bô cứ kêu “tạch tạch” suốt đoạn đường.

“Lâu rồi em không ra đường vào giờ này.”, cô cất tiếng nói

“Thế à?”

“Ừ, toàn ngồi trong văn phòng thôi anh à!”

Cô thấy thành phố ban trưa thật đẹp và cảm giác thoải mái đến khó tả khi không vướng bận những áo khoác hay khăn choàng chống nắng. Tự tin với quần short áo phông, anh đưa cô đi qua bao quãng đường, vi vu cùng niềm hạnh phúc trong cô qua phố phường Sài Gòn. Lòng thấy ấm áp, ngập những yêu thương như thuở mới biết yêu. Anh không giàu có, không nhiều tiền, cũng chẳng đưa cô đến những nơi sang trọng nhưng anh làm sống lại những yêu thương tưởng đã mất đi vĩnh viễn sau bao tổn thương đến ngộp thở.

Bên người ta yêu thương thì những điều quen thuộc cũng trở nên mới lạ và đáng yêu hơn!

tumblr o4feyq5gQq1r3y74po2 500 - Hạnh phúc giản đơn - Phần 21 - vong-luan-xa, viet-lach, truyen-dai

“Lúc nào đó mình sẽ ở cùng nhau, nấu cơm cho nhau ăn. Được không em?”

“Vâng, được anh à.”

Những lần hẹn hò của họ thật nhẹ nhàng và ngọt ngào, cùng đi xem những bộ phim mới, ăn những quán ăn mà cô thích hay vừa phát hiện ra nơi có món khoái khẩu của anh. Anh không thích ẩm thực lắm nhưng cô lại là một người sành ăn và luôn đưa anh đến những nơi mới mẻ với phong cách hoàn toàn khác nhau. Cô muốn bên nhau, họ có thể lưu lại những cảm xúc vui vẻ và hạnh phúc nhất vì cô yêu anh.

Yêu nhau không phải vì người ta hoàn hảo mà vì họ làm ta trở nên hoàn hảo bằng tình yêu của chính mình. Cô yêu anh, mong chờ một lần nữa hạnh phúc lại trở về. Thêm một lần tin, mong cho hạnh phúc cả đời.

Ai lại không mong hạnh phúc, chỉ là hạnh phúc chưa mỏi cánh để đậu lên vai ta mà thôi!

 

Ngày anh về ở cùng cô trong ngôi nhà sơn trắng có bộ bàn ghế cho buổi trà chiều trước hiên nhà cũng đến. Với cả hai đó là một ngày quan trọng đánh dấu tình yêu bước sang một giai đoạn mới, giai đoạn gắn bó cho sợi dây tình cảm giữa hai người thêm bền chặt. Anh dọn đến rất nhanh, cũng chẳng có mấy vật dụng do cuộc sống bên ngoài khiến anh tối giản những vật dụng khác.

Cô dọn lại căn phòng làm việc trước nay vẫn dùng làm nơi đọc sách chứ ít khi ra vào, để dành cho anh một không gian riêng. Mọi thứ dường như chẳng khác biệt gì nhiều ngoài việc thêm một chiếc cốc trên bàn ăn, bữa ăn sẽ nhiều hơn một người, thêm một chiếc bàn chải, một chiếc khăn mặt và căn phòng ngủ sẽ không còn lạnh lẽo mỗi khi trở về muộn hay cảm giác mọi thứ ướt sũng trong những đêm mưa không dứt cũng không còn tồn tại thêm phút giây nào nữa. Hơi ấm của anh xua tan cái lạnh của cô đơn, che đi những giọt mưa cứ tìm cách đọng lên hàng mi trong đêm lạnh. Có anh, không còn cảnh nửa đêm giật mình để thấy xót xa khi bên cạnh không có ai, chăn ấm nệm êm làm gì khi đơn chiếc một mình trong nỗi thèm khát một hơi thở ấm phả vào tai, vào mặt để thấy mình còn tồn tại giữa cõi đời này.

Từng đêm cô không còn thức thật muộn để khi đặt lưng xuống là ngủ ngay mà không phải suy nghĩ, cô nằm bên anh, cùng nhau trò chuyện, kể nhau nghe chuyện đi – nghe – thấy – hiểu để gần nhau hơn, để nghe đôi tim hòa cùng nhịp. Anh ôm trọn cô vào lòng cho yêu thương dỗ giấc ngủ ngoan chứ không vì những dục vọng tầm thường.

“Anh thích hôn em hơn là gần gũi.”

“À, ra thế nhưng tại sao?”

“Anh yêu em vì em chứ không vì chuyện ấy.”

KYO 1570 1024x684 - Hạnh phúc giản đơn - Phần 21 - vong-luan-xa, viet-lach, truyen-dai

Trong tình yêu, có những thứ tình cảm chân thật sẽ đưa người trong cuộc từ bình thường đến với những điều tốt đẹp hơn là đi đến chỗ tầm thường hóa những điều tốt đẹp ban đầu. Họ bên nhau trong hạnh phúc đơn giản thế thôi! Yêu anh khiến cô hiểu rằng làm tình quan trọng nhất là đối tác chứ không phải tư thế, mà đôi khi chuyện có hay không làm tình cũng chẳng mang ý nghĩa gì khi giữa hai người là tình cảm chân thành cho nhau. Đấy mới là điều đáng trân trọng nhất!

Có những chiều, khi cô chuẩn bị bữa tối cho cả hai thì anh về đến, nhẹ nhàng ôm từ phía sau và hôn lên má cô một cách trìu mến – niềm hạnh phúc ấy không phải ai cũng may mắn có được, cảm giác ngọt ngào ấy không phải ai cũng tinh tế để nhận ra. Anh luôn như thế, ngọt ngào và dịu dàng. Mỗi sáng, anh nhẹ nhàng ôm hôn tạm biệt cô và mỗi chiều lại dịu dàng ôm lấy thân hình mảnh mai từ sau để biết cô đang tất bật chuẩn bị bữa cơm cho mình. Anh luôn trân trọng những điều đó!

Hạnh phúc đôi khi thật giản đơn như lọ đường trong bếp vậy, chỉ cần nhón tay một chút là có thể chạm đến dễ dàng nhưng đôi lúc vì sơ ý ta lại chọn nhầm lọ muối cho cuộc sống của mình!

Carmen

Lady in red. Tác giả là đứa con gái đời đầu 9x, sinh ra ở đất Sài Gòn ồn ào, hàng ngày vẫn băng qua những con đường khói bụi để mưu sinh, nhan sắc tầm thường, tài năng kém cỏi nên nỗi chỉ bán chữ dạo trong cõi đời này để lật lên những đau thương mà kiếm sống. Chọn cô đơn làm bạn, ân ái cùng sự điên cuồng của tâm hồn để vẽ nên những trái tim bằng máu chính mình trong màn đêm.