Ngày ta rời nhau…

0

Một góc vườn nhỏ, ngoài kia mưa cứ theo nhau rả rích không ngừng gieo mình trên tán lá. Cơn gió vừa lùa qua tấm mành trúc khiến em khẽ rùng mình. Tán cây cứ xanh mướt mát đầy sức sống đu đưa mình theo từng cơn gió, có biết đâu lòng em se sắt nhớ về ngày ta rời nhau.

2016-09-26-06-04-35

Ngày ta rời nhau là ngày mưa nhiều, cơn mưa ấy theo em suốt dọc đường dài hàng trăm kilomet khi em rời khỏi Sài Gòn và mang theo những lời người hứa ngày xưa trả lại cho nơi chốn cũ. Nơi xa xôi ấy, những con đèo quanh co, những đồi núi trập trùng, em trở lại để chon sâu một lời hứa, quên đi một người đã nói những nhớ thương.

Con đèo trong đêm sao giá buốt. Sương mù giăng kín đường đi, mưa không ngừng rơi, vai em run lên trong từng cơn gió. Ánh đèn vàng vọt, mờ ảo trong đêm, em vượt đèo, qua dốc trong bóng tối, giữa buốt giá và dốc cạn đau thương cho nhẹ nỗi lòng trên đoạn đường quanh co, mờ sương khói. Trong đêm, em trở lại chốn cũ, trong mưa bay, trong sương lạnh, em gói ghém lòng mình, nhặt nhạnh hết yêu thương và đặt vào chiếc hộp quá khứ.

cam-giac-khi-biet-minh-khong-the-co-con2

Những con đường từng vàng rực rỡ màu hoa dã quỳ nhau đã héo úa, ngọn đồi từng xanh mướt cỏ non nay chẳng còn lại mấy những con đường mòn ngày xưa đôi ta chung bước. Con suối ngày xưa bên nhau tình tự giờ đây đã thay dòng chảy. Em thôi xót thương những kỉ niệm xưa, đặt vào đấy những nỗi lòng sau cùng rồi khoá kín nỗi niềm. Lời hứa ngày xưa, em xin gửi lại đất này, nơi cao nguyên lộng gió từng có lời yêu lời thương lời hẹn thề sẽ cùng nhau trở lại. Lời nói ấy em xin chôn sâu dưới bụi hoa cẩm tú cầu. Mùa hoa năm nay, chỉ còn mình em thẫn thờ mong nhớ một người, bàn tay trở lên buốt giá. Những nhớ thương em đành bỏ lại, rồi theo tháng năm sẽ mục rữa như thứ lá cây lâu ngày nằm trên lớp đất ẩm ướt. Ngày nào đó, những bụi cẩm tú cầu lại nở hoa, những sắc màu thật đẹp và mới lạ – những sắc màu nhớ nhung, những sắc màu của lời hứa hẹn.

Em sẽ không còn buồn khi mùa hoa cẩm tú cầu lại đến nơi cao nguyên xanh ấy. Em đã không còn chờ một người nào nữa. Bởi ngày ta rời nhau là ngày mưa gió, anh đã không còn nhớ, anh đã chưa từng biết ngày em chọn rời xa sau rất nhiều mong nhớ, đợi chờ. Ngày em chọn rời xa anh, ngày ta rời nhau là ngày mưa giông. Có bão nổi trong lòng, có những bất lực, có những chấp nhận lẫn xót xa.

girl

Ngày ta rời nhau là ngày em đào cho con tim mình một ngôi mộ trống, đặt vào đấy tất cả mong chờ cùng con tim mình đã chết khô từ bao ngày. Ngày ta rời nhau, ngày time m đã héo mòn đến tận cùng buồn thương lẫn bi ai. Ta rời nhau vào ngày em chấp nhận rằng với anh, em chưa từng có vị trí nào, chưa từng là điều gì quan trọng hay khiến anh thấy bận lòng. Em đã tự huyễn hoặc mình quá lâu, em đã tự cảm động chính mình suốt những năm tháng vừa qua. Em đã mơ trong chính giấc mơ do bản thân tạo ra,…

Ngày ta rời nhau, em một mình đứng giữa cao nguyên ấy, gió cuốn mái tóc dài tung bay, che đi đôi mắt đang cố nhắm chặt và đôi môi dường như bật máu vì cố nén một tiếng nấc trong lồng ngực. Chợt cơn mưa tới, từng giọt lăn dài trên má, em còn chẳng biết là mưa hay nước mắt. Chẳng biết là son hay máu mà nhoè hết đôi môi em…

forget

Em đã chờ anh, chờ qua những ngày nắng vàng trên cánh đồng cỏ úa một màu tàn phai, chờ qua những ngày mưa phùn giăng kín lối một mình em về, chờ qua những ngày cơn mưa rả rích trên tán cây bên hiên nhà em một mình co ro trong cơn gió lạnh,… Em chờ anh qua những niềm vui hững hờ một mình, chờ anh qua những nỗi cô đơn lặng lẽ, chờ anh suốt những tháng năm thanh xuân từng có,… Em đã từng chờ anh như thế. Chờ anh, duy nhất một người là anh!

Carmen

Lady in red. Tác giả là đứa con gái đời đầu 9x, sinh ra ở đất Sài Gòn ồn ào, hàng ngày vẫn băng qua những con đường khói bụi để mưu sinh, nhan sắc tầm thường, tài năng kém cỏi nên nỗi chỉ bán chữ dạo trong cõi đời này để lật lên những đau thương mà kiếm sống. Chọn cô đơn làm bạn, ân ái cùng sự điên cuồng của tâm hồn để vẽ nên những trái tim bằng máu chính mình trong màn đêm.