Xóm đĩ – Phần 1

0

“Tụi bây đâu, con đĩ này tao không xài nữa, cho tụi mày xài đó. Xong thì đuổi nó đi cho tao.”, dứt lời mụ Béo lôi xềnh xệch gã chồng hờ về nhà, bỏ mặc Thu nằm đó, bao quanh là năm sáu thằng ma cô của mụ.

lady-569-6

Không ai biết từ lúc nào mà cái xóm này trở nên nhộn nhịp với những cô ả ngủ đến tận trưa, chiều dắt nhau ra cửa phòng trọ mà tô tô vẽ vẽ thứ phấn son rẻ tiền bán đầy ngoài chợ. Trời vừa tối thì các cô đi làm trên những chiếc tay ga thuê của mụ chủ dãy phòng trọ lao vút đi trên con đường mưu sinh, để lại trong cái xóm nhỏ mùi nước hoa rẻ tiền nồng nặc.

Mụ Béo là chủ dãy phòng trọ rách nát ở cái xóm này, kiêm luôn cả nuôi đám con gái suốt ngày chỉ biết ăn diện rồi nằm ngửa. Mụ Béo trước đây cũng là một gái đĩ có tiếng nhưng khi hết thời thì may mắn có được chút ít vốn về cái khu ổ chuột này mà mở ra mấy dãy phòng trọ cho thuê, kiêm luôn nuôi gái và bảo kê. Nói là phòng trọ nhưng chỉ là những can phòng chừng mười lăm mét vuông, nền gạch ẩm thấp, vách dựng bằng vài tấm gỗ tạp vừa xin vừa mua khi cái chợ cũ bị dở bỏ để xây mới khang trang hơn, mái tôn cũng rách nát, thủng lổ chổ to tướng như đầu ngón tay cái. Cả khu trọ được một cái nhà tắm tập thể đầy cáu bẩn, hàng ngày bọn đĩ vẫn tranh nhau chí chóe xem ai tắm trước, ai nhường ai, có khi còn tồng ngồng ra đấy mà xối nước rồi cười đùa. Bởi cái xóm đĩ này giờ chỉ còn lại nhà mụ Béo, đám đĩ non, bọn ma cô và vài nóc nhà của bọn đĩ rạc thì làm gì còn ai nữa. Từ ngày mụ Béo mở ra dãy phòng trọ thì người ta có học cũng bỏ đi hết, còn lại rặc một đám bán trôn nuôi miệng.

Bọn gái ở đây đều do mụ gom về, cho ở, dắt khách cho đi làm, những đứa nào xuống sắc thì phải thuê xe đi bắt khách mỗi đêm. Mấy đứa gái mới thì chờ mụ gọi mới đi. Cả đám chịu sự quản lý của mụ Béo và gọi mụ bằng “má” xưng “con” rất ngọt.

Mụ Béo là một kẻ biết làm ăn, mụ vừa cho thuê phòng trọ lại chịu khó đầu tư vài ba con xe ga cho đám gái thuê đi lượn bắt khách, nuôi thêm dăm thằng bảo kê xăm trổ khắp người để giúp mụ giữ an ninh cho cái xóm này và giữ giùm mụ đám con gái và tiền của mụ. Cứ đến cuối tháng thì cảnh mụ tru tréo đòi tiền phòng, tiền lãi diễn ra như cơn bữa vậy. Sau đó là tiếng van xin của một đứa con gái, rồi tiếng đấm đá huỳnh huỵch của bọn ma cô.

Mụ Béo cũng có chồng, cũng là trai tứ chiến, gái giang hồ nên rổ rá cạp lại với nhau. Lão Thẹo trước đây từng là tay bảo kê cho mụ khi còn hương sắc. Từ ngày mụ hết thời, lão cũng không còn cạnh tranh được với đám thanh niên nên đành dắt díu nhau về cái khu ổ chuột này tìm kế sinh nhai. Gọi là Thẹo vì mặt hắn có một cái thẹo to bên má trái, kéo dài tận cổ trông rất gớm ghiếc. Nghe bọn đàn em kể lại thì đó là dấu vết của một lần tranh giành địa bàn, lão thắng nhưng mang vết thẹo dài cả đời. Bản thân lão không cho đó là xấu xí mà còn tự hào mỗi khi kể về nó như một chiến công hiển hách.

Hàng ngày, lão điều đào, tìm mối khách cho đám con gái “nuôi” và chuyên đi săn hàng mới cho mụ Béo. Hàng do lão tuyển lúc nào cũng non tơ và ngon lành nên mụ thích lắm, chỉ ngặt một điều lão thích “thử trước” nên nhiều lần khiến mụ lên cơn tam bành với lão. Lão sợ mụ nên cũng thôi, không dám “thử” hàng của mụ nhưng sau lưng lại lén lút với mấy đứa con gái nuôi cho thỏa cái đam mê đàn ông vừa qua tuổi bốn mươi.

lady-703

“Bữa nay con đang có tháng dượng ơi!”, con Thu mặt mày nhăn nhó nói với lão Thẹo.

“Cưng này xạo quá, tuần rồi cưng mới có tháng mà tuần này có nữa hả? Đâu con gái cởi ra cho ba coi có thiệt hôn.”, nói dứt lời lão đè sát con Thu vào vách gỗ làm vang lên mấy tiếng ọp ẹp, tay lòn nhanh xuống lưng quần nó kéo mạnh làm lộ ra cặp mông tròn lẳn của đứa con gái mười bảy.

“Thôi mà dượng, con sợ lắm, con sợ má biết, má giết con chết.”, con Thu lên tiếng van vỉ nhưng không dám nói lớn vì sợ người ngoài nghe được thì nó thế nào cũng nằm liệt vài ngày với đám ma cô của mụ Béo.

“Con sợ cái gì, cho dượng sờ chút thôi! Dượng thương con mà, dượng cho con tiền nhen hôn.  Để yên cho dượng nựng coi nè.”, miệng vừa nói lão vừa nút chùn chụt lên đầu vú con nhỏ, một tay sục sạo giữa hai chân, tay còn lại xoa nắn bầu ngực non tơ.

“Dượng làm nhẹ thôi, con sợ lắm!”, con Thu nói khẽ với lão. Nó sợ mụ Béo nhưng nó cũng sợ lão, chỉ cần lão cắt khách của nó thì nó phải ra đứng đường với cái giá rẻ mạt trong khi bây giờ hàng ngày nó chị cần tiếp một hai lượt khách là rủng rỉnh trong túi.

Không chờ con Thu nói dứt câu lão Thẹo đã ngồi trên bụng nó mà đẩy mà nhún. Xong việc lão kéo quần đứng dậy, không quên vứt lên người nó mấy tờ bạc một trăm ngàn nhàu nhĩ rồi dặn:

“Dượng thương con lắm đó Thu! Con ngoan đi nhen, mốt dượng cho con nhiều hơn. Con đừng lo, mụ Béo giờ này đi làm móng bên chợ rồi, biết được cái nỗi gì. Con nhớ nhen.”

Con Thu không thèm đáp, với tay lấy cuộn giấy lau sạch cái thứ nước nhờn dính đầy hai bắp đùi trắng nõn rồi kéo quần ngồi dậy. Mặc cho lão Thẹo dòm trước ngó sau để lẻn ra, nó nhặt từng tờ giấy bạc vuốt thẳng rồi đếm.

“Một, hai, ba, bốn,… bảy tờ.”, đếm xong nó cuộn lại thật kỹ đem cất vào cái lon sữa giấu sâu trong mớ quần áo.

“Thôi kệ, coi như có thêm chút tiền cho má nuôi em.”, nó nghĩ thầm rồi đứng dậy đi ra phía nhà tắm.

Cứ hết lần này đến lần khác lão Thẹo ăn nằm với con Thu mỗi khi bà Béo có việc ra khỏi nhà. Lão Thẹo thích chí lắm vì lừa được con mụ béo nhìn đến phát ngán mà cứ bắt lão phục vụ, lại được thưởng thức món hàng ngon nhất của mụ. Con Thu phần có thêm tiền, phần học được nhiều ngón nghề hơn nên nó cũng thôi chống cự. Nó còn bàn với lão làm một cái “cửa hậu” ở vách phía sau cho tiện việc ăn nằm.

Từ ngày học thêm những ngón nghề mới từ lão Thẹo, nó được khách bo nhiều hơn, thêm phần tiền của lão Thẹo cho, nó bắt đầu chắt chiu mong một ngày thoát khỏi cái xóm đĩ này mà về với má, với mấy đứa em ốm yêu vì thiếu ăn của nó. Mỗi tháng nó vẫn gửi tiền về quê cho má đều đều, lúc này nó gửi nhiều hơn với lời dặn gọn lỏn trong thư:

“Má ráng để dành, mốt con về con có vốn làm ăn đặng nuôi mấy đứa nhỏ nhen má.”

lady-758

Nó làm cho ba Béo được năm năm thì có chuyện không hay xảy ra. Một lần nó đang cùng lão Thẹo làm chuyện sấp ngửa thì nghe tiếng bà Béo tru tréo như con heo bị cắt tiết trước cửa phòng.

“Con đĩ Thu với thằng già Thẹo, tụi mày làm cái gì trong đó. Tụi bây ra hết đây cho tao.”

Giọng bà Béo chưa dứt thì hai thằng ma cô đạp tung cửa phòng lôi Thu và lão Thẹo ra trước cửa. Thu thì váy tốc lên, đùi nhoe nhoét thứ dịch nhầy nhụa, lão Thẹo quần tụt đến gối. Nhìn cảnh trước mắt, bà Béo nổi cơn lôi đình ra sức chửi bới lão Thẹo rồi quay sang túm tóc, bạt tai Thu đến bật máu mồm máu mũi.

“Tụi bây đâu, con đĩ này tao không xài nữa, cho tụi mày xài đó. Xong thì đuổi nó đi cho tao.”, dứt lời mụ Béo lôi xềnh xệch gã chồng hờ về nhà, bỏ mặc Thu nằm đó, bao quanh là năm sáu thằng ma cô của mụ.

Chúng lôi Thu vào phòng, đóng chặt cửa. Bên ngoài, người ta nghe những tiếng cười ha hả đầy thú tính, tiếng chửi rửa, tiếng khóc lẫn vào giọng van xin của Thu nhưng tất cả đều trở nên vô ích trước cái bản năng thú vật của bọn chuyên dắt gái. Gần sáng thì những âm thanh từ phòng Thu mới im hẳn. Mấy đứa ở chung xóm chờ bọn ma cô đi hết mới dám mò qua xem tình hình thế nào.

(Còn tiếp)

Carmen

Lady in red. Tác giả là đứa con gái đời đầu 9x, sinh ra ở đất Sài Gòn ồn ào, hàng ngày vẫn băng qua những con đường khói bụi để mưu sinh, nhan sắc tầm thường, tài năng kém cỏi nên nỗi chỉ bán chữ dạo trong cõi đời này để lật lên những đau thương mà kiếm sống. Chọn cô đơn làm bạn, ân ái cùng sự điên cuồng của tâm hồn để vẽ nên những trái tim bằng máu chính mình trong màn đêm.