Bản lĩnh để từ bỏ

0

Từ bỏ một người không dành cho mình cũng cần lắm một bản lĩnh. Bởi lòng còn thương lắm, biết ra đi lối nào cho lòng khỏi đau, cho mưa sầu không chắn lối về.

ton-thuong-tam-ly-1-ngoisao-vn
Ngày người đến bên tôi, biết bao thương yêu nồng ấm. Ngày người cầm tay nói đời này là của nhau, biết bao xúc cảm dâng trào. Ngày người hứa mãi yêu, biết bao tin tưởng trao người. Ngày người ôm tôi trong tay, vuốt nhẹ lên vết thương lòng mà chở che, tôi đã vì thế mà cảm động. Vì lẽ ấy mà thương.
Tình yêu không có lỗi. Chỉ người và tôi là những đường thẳng gặp nhau một phút chốc trong đời rồi phải rời xa nhau trong tháng ngày còn lại.
Ngày tôi biết người và tôi không là hai nửa cho nhau, nỗi đau như dìm chết con người tôi trong hoang mang. Có nỗi đau len lén, không nói thành lời mà cứ rên xiết trong tim. Có cảm giác nhoi nhói sâu trong lồng ngực trái, kéo dài trong đêm thâu.
Ngày tôi biết người và tôi không thể có kết thúc hạnh phúc nào, tôi chết lặng giữa phố chiều nắng vàng hanh hao. Nắng chiều còn sót vài giọt vàng vọt, hắt hiu trên dòng lệ tràn mi tự khi nào chẳng hề hay. Một mình tôi bước giữa phố đông mà xung quanh như vắng lặng. Tôi cô độc lắm.
Ngày tôi biết ngày mình phải ra đi là điều tất nhiên, tôi như người sắp chết cố gắng dùng chút hơi tàn lo chuyện hậu sự chính mình. Có chút nức nở, có chút giả vờ. Tôi biết mình phải đi, đã đến lúc phải đi. Chuyện như thế vì vốn dĩ nó phải như thế, không thể nào là khác đi, không thể nào là tốt hơn. Chuyện đành diễn ra theo cách mà chúng phải xảy ra. Tôi nào đổi thay được gì. Thôi đành gác lại khát khao, thôi đành dừng bước yêu thương. Bởi ngày chia ly là ngày đã chọn.

bo-anh-avatar-ve-tinh-yeu-buon-cho-nhung-nguoi-tam-trang-3
Ngày tôi ra đi, nắng hanh hao con phố, gió không về trên hàng cây nghiêng. Lòng tôi buốt giá. Tôi thầm lặng bước đi, con đường ấy đã nhiều ngày bước qua nay phải bước chân lên. Tôi bước khỏi cuộc đời người thầm lặng như ngày người bước vào đời tôi. Chỉ cần chân bước, miệng đếm, đầu không nghĩ suy. Một, hai, ba,…
Từng bước đi, lòng đều không khỏi xót xa, nước mắt không khỏi rơi đẫm gương mặt. Để bước đi, cần nhiều lắm một bản lĩnh để dứt khoát và kiên định. Dứt khoát để bước tiếp những bước về sau, kiên định để không ngoái lại nhìn, để không hoài phí những thời gian lẫn dứt khoát đã rất khó khăn mới có được trước đó. Dứt khoát và kiên định. Nghe thật dễ, làm mới thấy đau đớn vô cùng.
Mỗi ngày đi qua là một bước trên con đường kia được ghi thêm. Mỗi ngày đều gắng không thoái lui, không mủi lòng, không quay lại. Tất cả đều là những ngày giấc ngủ chìm sâu trong nỗi đau mất mát. Ngày qua ngày, bước nối bước, chỉ cần kiên định không quay đầu lại thì sẽ có ngày rời xa người. Mãi mãi.
Tôi bước từng bước trên con đường đời mình. Tôi đếm từng ngày trôi qua như con ong cần mẫn hút nhụy. Tôi chìm đời mình vào những công việc để không còn đủ sức lực cho việc gì khác, dù chỉ là một cái ngoái nhìn. Tôi từ bỏ tất cả mối liên hệ với người. Tôi dẹp bỏ những thứ có thể liên lạc với người. Tôi từ chối hết các mối quan hệ có thể dẫn đến người. Tôi vứt bỏ tất cả vật dụng có thể nhắc nhớ về người. Tất cả, tôi cho vào chiếc hộp, cất kỹ nơi nhà kho.
Ngày qua ngày, bước nối bước. Tôi đã quên vị ngọt trên môi khi hôn người. Tôi quên mất mùi cơ thể người trong đêm sâu thế nào. Tôi chẳng thể nhớ nổi nụ cười trên gương mặt người. Mọi thứ trở nên mờ nhạt trong trí nhớ. Tôi dần không còn quá nhiều xúc cảm khi ai đó chợt nhắc nhớ về người. Thờ ơ và quên lãng.

1460688844-3
Rời bỏ một người khi lòng còn yêu vốn dĩ là điều đau đớn nhất và cần nhiều lắm những dũng khí để quay lưng và bước đi không nhìn lại. Chỉ cần có thể quay lưng và bước thì chuyện sau đó chỉ đơn thuần là không nhìn về phía sau. Những ngày sau là những bước đi trong đau thương lẫn dằn vặt. Cho đến khi trái tim không còn chịu đựng được nữa những xót xa và khổ sở thì hãy dừng bước và khóc thật to. Có thể gục ngã nhưng chỉ cần không ngoái lại thì có thể đứng lên mà bước tiếp. Chỉ cần trong lúc đau thương nhất có thể khóc cho vơi hết uất ức, vơi hết nỗi đau chất chứa bao ngày tháng thì sẽ có lúc đứng dậy mà không luyến tiếc. Nếu có thể, hãy khóc thật to mà không lo ai nghe thấy. Hãy khóc cho thỏa nỗi lòng, khóc cho vơi tất cả, khóc cho chính mình.
Cứ hãy khóc đi rồi bước về phía trước như chưa từng đớn đau. Cách xa sẽ khiến con tim bình thản và an yên. Rồi người không thuộc về ta cũng chẳng vì lẽ gì mà kiếm tìm. Ta còn lại cô độc trên con đường đã chọn.
Ra đi cũng cần nhiều lắm những dứt khoát và kiên định.
Những tâm sự này dành cho một người, mong người bình yên sau những đồng cảm của tôi. Chúc bạn tôi sớm nhận ra đâu là điều tốt nhất trong lúc này.

Carmen

Lady in red. Tác giả là đứa con gái đời đầu 9x, sinh ra ở đất Sài Gòn ồn ào, hàng ngày vẫn băng qua những con đường khói bụi để mưu sinh, nhan sắc tầm thường, tài năng kém cỏi nên nỗi chỉ bán chữ dạo trong cõi đời này để lật lên những đau thương mà kiếm sống. Chọn cô đơn làm bạn, ân ái cùng sự điên cuồng của tâm hồn để vẽ nên những trái tim bằng máu chính mình trong màn đêm.