Em yêu Sài Gòn vì nơi đó có anh.

0

Chị sinh ra và lớn lên ở Sài Gòn, tình cảm gắn bó với mảnh đất này như ruột thịt thân thiết. Có những lúc tận mắt thấy Sài Gòn thay da đổi xác, chị lại khắc khoải trong lòng.. Là những tòa nhà chọc trời bằng cửa kính, là những kiến trúc cao lớn đầy tiện nghi.
*Da thay xác đổi mỗi kì,
Lòng em còn tiếc vấn vương điều gì?*
… Chị nhớ những năm tháng Sài Gòn còn xưa cũ, cây cối tán to che bóng mát rất nhiều, xe nước mía với hình ảnh cô gái tóc xoăn đậu đầy ngoài phố, trà đá vỉa hè hay cà phê cóc thì kéo dài lê thê.
Rồi cứ mỗi cuối tuần, nhà nhà rủ rê nhau ăn mặc thật sành điệu, đèo nhau ra “Quận Nhất” cho vui..
Sài Gòn bây giờ đất chật người đông quá, đâu cần biết gốc gác của nhau, chỉ cần biết là đang ở Sài Gòn thì ai cũng thoải mái làm quen.

miho-hirano-03
Tính ra có mỗi chị để tâm, chớ Sài Gòn hiền thấy mồ, ai kêu làm gì làm nấy, đổi gì đổi nấy, mặc gì thì mặc nấy..
Sài Gòn có buồn tiếc thì cũng được gì đâu, do người ta bắt cổ phải như vậy mà. Cổ phải lột, phải bỏ hết những vật cũ kỹ để lấp lên người thứ phù phiếm, xa hoa..
Cô gái kiêu sa mang tên Sài Gòn ít ra đã giúp biết bao nhiêu con người muốn rời bỏ cũng động lòng mà ở lại tiếp tục gắn bó.
Chắc giống người miền Nam hay khen: “Tại cô đẹp với cô hiền nên tui ở lại cho cô dui.”
Ừa, Sài Gòn đẹp thiệt, càng ngày càng đẹp hơn nhưng cái giữ người ta ở lại đây với cổ đâu phải cái đẹp đâu?
Mà là kỉ niệm, là nét xưa cổ đã từng sở hữu, là tình người dễ thương, quan trọng hơn hết chính là cổ – Sài Gòn đang chấp chứa kẻ mà người ta thầm thương mến.

Xin được trích lại câu đã từng đọc ở đâu đó không rõ tác giả :
“Em yêu Sài Gòn vì nơi đó có anh.”

Ái Ái

Lady in red. Tác giả là đứa con gái đời đầu 9x, sinh ra ở đất Sài Gòn ồn ào, hàng ngày vẫn băng qua những con đường khói bụi để mưu sinh, nhan sắc tầm thường, tài năng kém cỏi nên nỗi chỉ bán chữ dạo trong cõi đời này để lật lên những đau thương mà kiếm sống. Chọn cô đơn làm bạn, ân ái cùng sự điên cuồng của tâm hồn để vẽ nên những trái tim bằng máu chính mình trong màn đêm.