Ngày ta thôi là tình nhân – Phần 1

0

Tình nhân của tôi chợt rẽ ngang ở một ngã ba đường. Bỏ lại mình tôi chông chênh, mệt nhoài.

1460688844 3 - Ngày ta thôi là tình nhân - Phần 1 - viet-lach, nhat-ky-tinh-nhan
Anh bước đi trong lặng lẽ, đôi câu nói không qua hết câu chuyện. Vài lời giải thích chẳng thấu vào tim ai… Khi anh đi rồi, đến khi hình bóng xa rồi, tôi vẫn không hay điều gì đang diễn ra trong lòng mình…

Ngày ấy không phải một ngày đẹp trời nhưng cũng chẳng có gì bất ổn cho đến khi tôi nhận ra đến lúc anh phải rẽ ngang. Lối rẽ ấy đưa anh về lại với gia đình, với những người đang nắm giữ sợi dây ràng buộc anh về đạo đức và cả pháp luật. Tôi chẳng có gì níu giữ anh và cũng chẳng níu giữ bởi ngay từ ban đầu đã biết rồi ngày này sẽ đến. Vấn đề chỉ là thời gian. Tôi luôn rõ ràng và lý trí đến mức đáng thương như thế! Ngay khi anh ôm tôi thật chặt, hôn lên tóc và mặt tôi áp lên khuôn ngực vững chãi của anh cũng không khiến ý thức của tôi thôi rõ ràng rằng anh chưa từng và sẽ chẳng bao giờ thuộc về tôi dẫu chỉ một phút giây trong cuộc đời này. Mọi thứ nghe có vẻ thật tàn nhẫn và tôi là kẻ độc ác đã nhấn chìm trái tim mình sâu thẳm vào những cô độc, tổn thương, day dứt của những cảm xúc khao khát, mong chờ, nhung nhớ trong câm lặng. Ngày tình nhân rẽ lối, tôi chẳng nói điều gì, chỉ nhìn người bằng ánh mắt cảm thông và mong đường về không quá chông gai. Người chẳng nói nhiều, tôi cũng chẳng cần nghe thêm những lời giải thích bởi ngay khi bắt đầu chẳng phải cả hai đã biết sẽ có một ngày thế này hay sao?

Tôi cho rằng mọi thứ đang diễn ra đúng như chúng cần diễn ra và việc tôi cần làm là đón nhận chúng một cách bình thản nhất. Tất cả cũng như một cơn mưa rào vậy, sẽ làm tôi ướt và lạnh, đôi khi là một trận cảm lạnh trong vài ngày nhưng rồi sẽ qua, mọi thứ sau đó sẽ quay trở lai quỹ đạo quen thuộc khi anh chưa bước vào cuộc đời tôi. Tôi quay lại những ngày tháng một mình đầy vui vẻ và những sắc màu tươi vui lại lấp lánh khu chưa biết anh – chưa là tình nhân của nhau.

trai tim cang thuong ton cang hoan myy 1 e1452917796669 - Ngày ta thôi là tình nhân - Phần 1 - viet-lach, nhat-ky-tinh-nhanNgày tình nhân rẽ lối nếu tôi nói mình chẳng cảm thấy đau đớn hay một chút xót xa thì mọi thứ sẽ toàn là dối trá. Tôi chẳng phải không đau mà tôi biết cách nguỵ trang vết thương ấy một cách khéo léo bằng những đoá hoa tươi thắm khiến người khác ngỡ rằng một ngày thu đã trở nên đẹp hơn nhờ những sắc màu yêu đời ấy mà chẳng hay đang hiện hữu một trái tim úa màu yêu thương. Tôi chẳng dám nói mình có yêu tình nhân nhưng sẽ không phủ nhận những cảm xúc đặc biệt đã từng tồn tại trong trái tim tôi. Điều đó như một thứ gì thật đặc biệt, chúng dù không phải tình yêu nhưng cũng hoàn toàn khác với những tình bạn tôi từng biết.

Tôi khéo léo tô cho mình đôi mắt huyền biết nói, vẽ cho mình làn môi căng mọng biết cười và cất giấu những cảm xúc không thể gọi tên vào sâu trong những bóng tối. Nỗi đau của tôi chẳng có tên bởi tôi đã thờ ơ đến mức không buồn quan tâm chúng là điều gì hay nghĩ một cái tên, và chúng cũng chẳng hề biết nói. Nỗi đau của tôi cứ câm lặng, nặng trĩu và chìm sâu vào những đêm thu se sắt với chút gió khẽ lùa mái tóc mây bềnh bồng khi một mình ngồi bên khung cửa sổ. Nỗi buồn của tôi là nỗi buồn không tên và tôi cũng chẳng muốn gọi tên chúng bởi cảm giác chúng manh đến khiến tôi thấy mọi thứ trở nên trống rỗng và vô định. Một thứ xúc cảm không thể diễn tả, không thể nói thành lời, chẳng thể gọi tên,… Tất cả điều về chúng đều là không thể, đến ngay cả việc trả lời câu hỏi rằng chúng có khiến tôi đau không cùng chẳng phải là dễ dàng. Tôi ước đã không biết đến chúng – một thứ cảm xúc khiến tôi cảm thấy bản thân bất lực.

Có lẽ tôi đang đau đớn đến tột cùng và chúng khiến tôi tê liệt mọi giác quan lẫn lý trí nên chẳng còn nhận ra điều gì khác ngoài cảm giác trống rỗng và không có thực. Người ta thường nói nạn nhân không thể nhận ra chính mình đang tổn thương thế nào khi nỗi đau phải chịu đựng quá lớn – có lẽ, đây là điều tôi đang đối mặt một cách đáng thương nhất. Có những sự thật, dẫu biết trước kết thúc sẽ thế nào nhưng người ta cứ dại khờ dấn thân vào những xúc cảm ngu ngốc hiện tại và thầm mong ngày kết thúc sẽ chẳng bao giờ đến một cách mù quáng. Tôi cũng từng như thế! Không quá mù quáng nhưng tôi đã cho rằng mình sẽ ổn khi ngày ấy đến, cho rằng bản thân sẽ bình thản đón kết cục ấy như một lẽ hiển nhiên trong cuộc sống với thái độ hài lòng và chấp nhận, không trách hờn, không buồn bã…

ton thuong tam ly 1 ngoisao.vn  - Ngày ta thôi là tình nhân - Phần 1 - viet-lach, nhat-ky-tinh-nhanĐó là điều tôi nghĩ nhưng sự thật thì luôn khó khăn hơn nhiều lần… Nỗi đau ấy sâu và đáng sợ hơn những điều tôi có thể nghĩ rất nhiều lần. Tôi đánh mất cảm xúc của chính mình trong tổn thương ấy mà chẳng nhận ra. Tôi đánh mất nụ cười, đánh mất những điều chân thật ít ỏi còn sót lại trong tâm hồn mình,… Tôi như chẳng còn lại gì.

Ngày tình nhân rẽ lối, tôi đã mỉm cười nhìn theo bóng hình thân quen ấy. Thầm mong cho người những tháng ngày về sau sẽ tròn vẹn hạnh phúc cùng niềm vui, con đường đi cùng nhau nay đã dừng lại rồi. Vạn điều mong nhớ nay đã tan theo khói mây rồi.

Carmen

Châu Carmen Nguyễn - Business Development & Sales. Với hơn 10 năm làm việc trong lĩnh vực marketing & sales các ngành mẹ và bé, thời trang cao cấp và bán lẻ. Và hơn 5 năm trong hoạt động đào tạo. Là thành viên của The Unbeaten Team (TUT).