Người đàn ông đeo nhẫn – Phần 33

0

Đàn ông đeo nhẫn, chẳng là đúng cũng không là sai, chỉ cần cả hai hiểu rõ vùng an toàn và những cảm xúc không thoát khỏi vòng kiểm soát thì mối quan hệ ấy cũng có thể gọi là viên mãn cho một cuộc tình không tên.

couple-875-1Mỗi khi người đàn ông ấy siết chặt bàn tay tôi, chiếc nhẫn trên ngón áp út của anh tạo nên những vết hằn đỏ trên các ngón tay gầy guộc. Đó là một chiếc nhẫn vàng, đơn giản nhưng vô cùng ý nghĩa – nhẫn cưới của anh và vợ. Mỗi khi bên cạnh nhau, anh thường cầm lấy bàn tay nhỏ nhắn của tôi mà nâng niu một cách trìu mến. Bàn tay với những vết chai sần như che chở bàn tay nhỏ nhắn của tôi. Những lúc đó, tôi thường nhìn ngắm bàn tay anh và đôi mắt không ít lần dừng lại nơi chiếc nhẫn đơn giản, trên mặt có đính một viên đá lấp lánh.

Người đàn ông của tôi là người đã thuộc về người đàn bà khác, chẳng phải tôi. Thế nên có lẽ tôi sẽ không gọi là “người đàn ông của tôi” mà chỉ là “người đàn ông đeo nhẫn” – một cách gọi khác cho hai chữ “nhân tình”. Tôi thường nhìn chiếc nhẫn ấy như thể chấp nhận rằng anh được sinh ra cùng với nó chứ chẳng phải là một cam kết về điều gì. Tôi chẳng hề cảm thấy khó chịu khi nhìn thấy chiếc nhẫn trên tay anh hay khi chúng để lại trên tay tôi những vệt hằn một cách rõ rệt.

couple-875-1Tôi không hẳn là yêu người ấy nhưng nếu nói rằng không có tình cảm gì thì càng không đúng. Mối quan hệ mà chúng tôi đang có giống như vùng xám nằm giữa hai miền đen – trắng phân nhau rạch ròi giữa yêu và không yêu. Những cảm xúc giữa chúng tôi dường như là niềm tin nhiều hơn tình cảm và cảm xúc ấy khởi nguồn từ việc chúng tôi có thể tin tưởng nhau một cách hoàn toàn, có thể bộc lộ những gì sâu kín nhất, những điều tăm tối nhất mà không cần che giấu dù là một chi tiết nhỏ. Tôi dường như tin rằng có thể thấy anh mỗi khi soi gương, anh là tôi và tôi là anh. Chúng tôi là lẫn nhau. Mỗi khi gặp anh, tôi có cảm giác đang gặp lại một phần thuộc về mình nhưng vì lí do nào đó mà đi lạc bấy lâu nay cho đến ngày tìm ra nhau giữa dòng đời xuôi ngược.

Mỗi khi ân ái cùng anh, tất cả như biến mất. Thế giới này chỉ còn anh và tôi cùng những cảm xúc thăng hoa, điên cuồng và hoang dại. Tôi không nhận ra là mình có hay không yêu người đó nhưng phần nào đó tôi biết rằng chúng tôi có thể bên nhau một thời gian dài nếu một trong hai không muốn dừng lại. Tôi không điên khi đứng trong một mối quan hệ mà người đàn ông ấy chẳng bao giờ thuộc về tôi bởi sẽ chẳng có gì là mất đi khi chưa từng thuộc về nhau. Cho đến ngày chúng tôi chẳng còn là nhân tình thì vẫn gọi được nhau bằng tiếng bạn bè. Không có gì biến mất mà chỉ chuyển từ trạng thái này sang trạng thái khác một cách đơn giản và tôi cho rằng điều này sẽ tránh cho cả hai những tổn thương không đáng có ngay khi tôi là người vô cùng nhạy cảm.

couple-875-4Anh đeo nhẫn, anh cũng không hề che giấu điều đó ngay lần đầu trò chuyện và anh muốn chắc rằng tôi không hề bỏ lỡ một thông tin như thế về anh. Khi anh hôn lên môi tôi, khi anh làm tình cùng tôi, khi anh gọi “Carmen” trong những giây phút thăng hoa thì tôi có cần quan tâm đến việc người đàn ông ấy đeo nhẫn hay dây chuyền? Bất kỳ đồ vật nào cũng có câu chuyện riêng của chúng nhưng đối với ai mới là vấn đề quan trọng. Với tôi, chúng không mang ý nghĩa gì ngoài việc là một món trang sức và ngay cả với anh cũng không phải là thứ rào cản đủ lớn để ngăn cản anh đến với tôi.

Đôi khi tôi còn thấy hài hước khi chúng tôi cùng nhau mua sắm trong những trung tâm thương mại. Người ngoài cho rằng tôi thật hạnh phúc khi có chồng như anh, tôi thấy thật buồn cười khi người đàn ông ấy lại chẳng ngần ngại có những biểu hiện tình cảm đầy tự nhiên nơi đông người như thể muốn chứng minh rằng chúng tôi là cặp đôi hạnh phúc nhất thế gian này. Thế đấy, rốt cục, có hay không có nhẫn đều không quan trọng và không mang nhiều điều khác biệt. Có lẽ, khác biệt duy nhất chính là bản thân chúng ta.

couple-900-3Tôi không tin vì tôi mà gia đình anh không hạnh phúc, có khi là hạnh phúc hơn. Tôi không tin vì tôi mà gia đình anh tan vỡ, có khi là bền vững hơn. Tôi không tin không có tôi thì anh sẽ không có bất kỳ ai khác. Tôi không tin khi anh không có thêm ai ngoài vợ mình thì cả hai người thực sự hạnh phúc. Có điều gì để chắc rằng những lời ca thán của anh về công việc sẽ được vợ anh thông cảm như tôi? Có ai chắc rằng vợ anh sẵn sàng cho những lần làm tình đầy thú vị và những khoảnh khắc cao trào tuyệt vời luôn được hưởng ứng đủ để ngọn lửa hôn nhân không tàn lụi dần? Vợ và nhân tình là hai người hoàn toàn khác nhau, nếu vợ là những gì bền vững thì nhân tình là những điều đàn ông mong muốn, nơi họ được thể hiện những kiêu hãnh, tham vọng của bản thân.

couple-900-1Đàn ông đeo nhẫn hay tình nhân của tôi là một người khiến tôi có thể tin rằng giữa chúng tôi có những điều thực sự đặc biệt – không phải chỉ có tình dục, nhưng chúng chẳng là tình yêu. Như thể là một phần thuộc về nhau nhưng chọn những cách khác nhau để chạm vào cuộc sống này và lại tìm thấy nhau để tâm tình cho nhau nghe những điều đang diễn ra giữa đời bon chen này. Bàn tay đeo nhẫn ấy là gối cho tôi trong đêm dài, là hơi ấm trong những sáng đầu thu se lạnh giữa trời Hà Nội, là vòng yêu thương khi bên nhau giữa những cái ôm ấm áp và đầy thương yêu.

Đàn ông đeo nhẫn, chẳng là đúng cũng không là sai, chỉ cần cả hai hiểu rõ vùng an toàn và những cảm xúc không thoát khỏi vòng kiểm soát thì mối quan hệ ấy cũng có thể gọi là viên mãn cho một cuộc tình không tên.

Carmen

Lady in red. Tác giả là đứa con gái đời đầu 9x, sinh ra ở đất Sài Gòn ồn ào, hàng ngày vẫn băng qua những con đường khói bụi để mưu sinh, nhan sắc tầm thường, tài năng kém cỏi nên nỗi chỉ bán chữ dạo trong cõi đời này để lật lên những đau thương mà kiếm sống. Chọn cô đơn làm bạn, ân ái cùng sự điên cuồng của tâm hồn để vẽ nên những trái tim bằng máu chính mình trong màn đêm.