Ái ân mộng mị

0

Đêm sâu, chìm vào cái tĩnh lặng vốn có, bao nhiêu âm thanh ồn ã của ban ngày lúc này như say ngủ, nhường lại không gian đẫm sương đêm cho những dòng suy tư tuôn chảy. Nằm yên giữa những yên tĩnh, nghe hơi thở phả đều đều vào vai nóng hôi hổi, vòng tay vẫn ôm chặt từ phía sau, da thịt chạm vào nhau, hơi ấm khiến có chút mồ hôi vừa kịp rịn ra trong một đêm hè oi ả.

Tôi xoay nhẹ người, nhìn người đàn ông vẫn say ngủ như đứa trẻ, bất giác mỉm cười. Lòng thầm nhẩm tính xem đây là người đàn ông thứ bao nhiêu đã nằm trên chiếc giường này, mang đến những ái ân cuồng nhiệt qua từng nhịp thở, dâng tràn khoái cảm bằng những tiếng rên rỉ như loài ve sầu vẫn rền rĩ suốt mùa hè. Nhẩm tính là thế, kết quả lần này cũng như bao lần khác, tôi chẳng thể nhớ ra anh là người đàn ông thứ bao nhiêu đã bước vào cuộc đời mình, mang theo từng phút vui vào trò chơi ái tình khi màn đêm bao phủ mọi vật để anh phủ lên tôi những đam mê thể xác tầm thường.

2016-11-13-08-54-54Đêm nay, anh đến với tôi khi mà ngoài kia ánh đèn nhấp nháy khắp mọi nẻo đường. Như một thói quen, tôi đợi anh trong bộ váy ngủ đỏ rực, dùng thêm chút mùi hương Chanel No.5, tay mân mê điếu thuốc cháy dở trong giai điệu bolero trầm ấm. Anh đến, một cách từ tốn, chúng tôi rót rượu mời nhau, dìu nhau từng bước chân trong điệu slow. Chúng tôi trò chuyện, cười đùa cùng nhau, hôn nhau, mơn trớn nhau. Từng lớp áo quần theo nụ hôn Pháp mà vơi dần, phơi bày ra da thịt nõn nà, chúng khiến những cái động chạm càng mạnh bạo hơn, bạo dạn hơn trên từng phần cơ thể gợi cảm của người đàn bà ba mươi.

Những cái hôn ngày càng cuồng nhiệt, với sức thanh niên ở độ tuổi sung mãn và men rượu quyện với men tình khiến những ham muốn dâng trào, bứt phá con người ra khỏi những vòng vây kiềm hãm của định kiến xã hội hay quy tắc ứng xử thường ngày. Anh áp sát người tôi vào tấm kính, phút chốc tôi rùng mình cảm nhận cái lạnh truyền vào da thịt nhưng chỉ thoáng chốc anh đã nhấn chìm tôi vào những đam mê đến tận cùng bằng những cái chạm như có luồng điện chạy qua cơ thể từ phía sau, bàn tay anh nắm chặt mái tóc dài giật ngược. Hàm răng trắng bóng ấn sâu vào bờ vai thon nõn nà trong hơi thở gấp gáp, đứt quãng bởi tiếng rên rỉ, nước mắt tuôn trào nhòe nhoẹt gương mặt khiến ánh đèn đêm mờ dần trong mắt tôi. Sài Gòn đẹp lắm, trong cơn ân ái điên cuồng của thứ xúc cảm sung sướng và đớn đau quyện chặt thì càng trở nên hoa lệ.

Cơn điên cuồng của khoái cảm qua đi, chúng tôi như những con thú ngồi liếm vết thương cho chính mình. Anh nhẹ nhàng vuốt lên gương mặt còn nhạt nhòa nước mắt, hôn lên vết thương vẫn rỉ chút máu tươi trên vai mềm, vuốt lại mái tóc đen mượt đã trở nên rối bù vì bàn tay ai thô bạo. Tôi khẽ ve vuốt những vết xước trên tấm lưng không ít tàn tích của những lần ân ái trước. Đặt môi mềm lên đôi mắt đàn ông sâu hun hút, áp ngực mình lên bộ ngực căng tràn nhựa sống tuổi trẻ của anh. Đôi tay lại ve vuốt, mân mê, đôi môi cứ thế mà gắn chặt vào nhau, chiếc lưỡi như đôi rắn đến mùa tìm bạn tình, xoắn vào nhau không dứt nổi.

2016-11-13-08-55-30Những đam mê, ân ái cứ đến điên cuồng như bão táp trong đêm để rồi ra đi giữa một sáng im lìm.

Anh đến với tôi, cứ như thế cho đến ngày anh phải kết hôn với một cô gái mà anh gọi là “người yêu”, còn tôi là “nhân tình”.

  • Ngày mai, anh sẽ kết hôn. – anh nói, mắt nhìn chăm chăm lên trần nhà sau cơn ân ái.
  • Có mời em không nhỉ? – tôi thản nhiên hỏi.
  • Anh không muốn em đau lòng. – dứt lời, anh khẽ hôn lên má tôi.
  • Có gì mà phải đau lòng. – tôi vẫn bình thản.
  • Vì chúng ta từng bên nhau, anh ra đi sẽ khiến em đau khổ ít nhiều. – anh nói, ánh mắt không rời gương mặt tôi.
  • Giữa chúng ta làm gì có hẹn ước, cũng chẳng thành phụ bạc thì lấy gì mà khổ đau hay mất mát? – tôi nhìn vào mắt anh, ánh mắt mà tôi đã chìm vào đấy với những xúc cảm rất đàn bà trong lần gặp đầu tiên.
  • Em không cảm thấy gì sao? – có chút bất ngờ trong giọng nói của anh.
  • Từ lâu, em biết chúng ta chẳng thể có kết cục gì, nên chẳng hy vọng gì.
  • Vậy nếu anh từ hôn, chúng ta có thể không? – có chút thảng thốt pha lẫn trong lời anh nói.
  • Vẫn là không thể. – tôi khẽ đáp, có phần lạnh lùng.

spencer-and-toby-kissing1Anh im lặng, từ tốn đứng dậy mặc lại áo quần và rời khỏi nhà tôi không một lời nói ngoài hai tiếng “Tạm biệt.” cho lần gặp sau cùng. Tôi vẫn nằm đó, sóng soài trong chăn gối nhàu nhĩ, thân thể trần truồng với những vết thương mới vẫn còn ran rát trên cổ. Tôi nghe rõ tiếng cửa đóng lại, như nhát búa đóng đinh vào tim mình. Ấy thế mà tôi cứ tỉnh như không, không buồn bã, không níu giữ, cũng chẳng tiếc nuối. Tôi là thể loại đàn bà nào trong cuộc sống này? Loại đàn bà chỉ biết lôi trai lên giường để lấp đầy khoảng trống giữa hai chân mình rồi thôi, mặc tình lạnh lùng hay vứt bỏ mà chẳng mảy may động lòng? Hay tôi là loại đàn bà điềm tĩnh đến mức nhìn người mình chung gối chăn suốt bao đêm rời xa mà vẫn kiềm chế những nước mắt yếu đuối còn chút sót lại của bản năng đàn bà?

Vẫn biết có hợp thì có tan, người yêu ta bên ta lúc này, chẳng dám nói chuyện trăm năm nhưng thế này thì tôi chẳng thể hiểu được trái tim mình đã trở thành thứ gì hay tâm hồn mình đã mục ruỗng thế nào sau những đớn đau và tổn thương đã lùi sâu vào quá khứ. Vẫn biết điềm tĩnh là thứ đức tính nên có nhưng đến mức này thì có quá đáng không? Tôi nằm đó, nhìn anh bước khỏi cuộc đời mình một cách thản nhiên đến lạnh lùng. Tôi thấy sợ hãi chính mình, tôi không biết mình đã biến thành thứ sinh vật gì mà đến một chút thương cảm cũng chẳng có khi mà trước đó còn ân ái nồng nàn, đưa nhau đến những hoang lạc chốn trần gian.

Anh đi rồi, đêm cứ thế mà dài lê thê. Rượu cứ vơi lại đầy.

Tôi yêu anh, tôi biết mình yêu anh và tôi chắc chắn như thế. Vậy mà tôi chẳng nói ra, tôi để anh bước khỏi đời mình trong sự hiểu lầm đến đau đớn, tàn nhẫn. Có khói thuốc bay bay trong căn phòng còn đậm mùi cơ thể đàn ông, có chén rượu tràn nhuộm đỏ drap trải giường, có điệu bolero say đắm lòng người nhưng nữ chủ nhân đã không còn.

Thiếu anh rồi, đêm dài em phải làm sao?

2016-09-25-06-12-56

Người ta phát hiện nữ họa sỹ tự sát tại nhà riêng bằng một mảnh vỡ thủy tinh, trên môi vẫn nở nụ cười. Ngoài ra khi khám nghiệm tử thi, còn phát hiện có dấu vết của tinh dịch trong âm đạo, trên cơ thể có nhiều dấu vết bị nghi ngờ nguyên nhân do quan hệ tình dục trước lúc chết.

Carmen

Lady in red. Tác giả là đứa con gái đời đầu 9x, sinh ra ở đất Sài Gòn ồn ào, hàng ngày vẫn băng qua những con đường khói bụi để mưu sinh, nhan sắc tầm thường, tài năng kém cỏi nên nỗi chỉ bán chữ dạo trong cõi đời này để lật lên những đau thương mà kiếm sống. Chọn cô đơn làm bạn, ân ái cùng sự điên cuồng của tâm hồn để vẽ nên những trái tim bằng máu chính mình trong màn đêm.