Cô gái – Phần 3

0

Có một người gọi tôi là “cô gái” và tôi thích cách gọi này. Tôi thích cả cách người đó gọi, nghe sao mà thân thương dù đó chỉ là một danh từ chung có thể dùng cho bất kỳ ai, bất kỳ hoàn cảnh nào. Đôi khi người ấy gọi tôi là “người yêu của anh”. Tôi có lẽ là một người lãng mạn nên những điều nhỏ nhặt ấy khiến tôi thấy vui vẻ và ấm áp tựa như vòng tay người ấy ôm tôi khi trời lạnh giá.

b54a4491Tôi thích những điều nhỏ nhặt như thế! Không quá phô trương, không quá xa xỉ. Chúng thật đơn giản nhưng chất chứa nhiều những sự chân thành và thứ cảm xúc đến từ những rung cảm thực sự của trái tim. Có lẽ những điều như thế còn khiến tôi thấy hạnh phúc hơn cả những lời nịnh nọt hay khen tặng. Cuộc đời này có quá nhiều điều dối trá được che đậy bằng những lời mật ngọt khiến người ta không nhận ra giá trị thật sự của chân thành hay những thứ lấp lánh giả dối đã che lấp mất sự giản dị của sự thật. Cuộc đời đôi khi thật khó hiểu!

Tôi thích cách người ấy nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng, rất ấm áp và mỗi lần nhìn sâu vào đôi mắt ấy đều khiến tôi thấy an yên. Có lẽ từ lâu lắm tôi chưa có lại cảm giác như thế! Tôi biết người dành cho tôi nhiều lắm những quan tâm và ấm áp nên mới có thể gọi tôi dịu dàng bằng hai tiếng “cô gái” như thế!

4-ly-do-phu-nu-muon-ket-hon-voi-nguoi-dan-ong-lon-tuoi-blogtamsuNgười bên cạnh tôi, quan tâm và chăm sóc. Người cầm tay trên phố đông, người nâng đỡ đi lên xuống bậc thang, người chăm sóc khi tôi mệt, người lo lắng khi tôi không vui. Những điều người dành cho, tôi đều nhìn thấy rõ. Đó là yêu thương. Những điều ngọt ngào nhất là dành cho tôi, cho những vui buồn bên nhau, cho những thời gian tay trong tay, môi kề môi. Tất cả đều xuất phát từ những điều giản đơn và chân thành, không hơn thua, không tranh đua.

Có một người gọi tôi là “cô gái” – người yêu tôi.

Carmen

Lady in red. Tác giả là đứa con gái đời đầu 9x, sinh ra ở đất Sài Gòn ồn ào, hàng ngày vẫn băng qua những con đường khói bụi để mưu sinh, nhan sắc tầm thường, tài năng kém cỏi nên nỗi chỉ bán chữ dạo trong cõi đời này để lật lên những đau thương mà kiếm sống. Chọn cô đơn làm bạn, ân ái cùng sự điên cuồng của tâm hồn để vẽ nên những trái tim bằng máu chính mình trong màn đêm.