Điệp khúc yêu – Phần 1

0

Ta gặp nhau trong một chiều vắng, khi ánh nắng trải dài bóng em bước từng bước lẻ loi trên bãi cát dài miên man như một cô gái đẹp đang mãi chơi đùa cùng những đợt sóng lăn tăn. Một mình và chậm rãi, em đứng lặng im giữa mênh mông của biển rộng và trời xanh để cảm nhận tường tận từng chút một những ngõ ngách chất đầy nỗi cô đơn trong trái tim từ lâu không vang lên thanh âm nào rộn rã. Ở nơi trời và biển gặp nhau, khi trong lòng chỉ tồn tại duy nhất sự trống rỗng thì anh từ đâu bước vào thế giới của em thật khẽ khàng. Em tự hỏi “Bằng cách nào mà anh có thể xuất hiện trước mắt em bất ngờ đến thế, giữ một vị trí quan trọng đến thế trong lòng em?”. Khi em thả hồn mình theo mây trời, gió luồng tay vuốt nhẹ mái tóc dài, sóng biển mơn man đôi bàn chân, lòng thầm mong bao tổn thương sẽ tan ra như bọt biển, trả lại những chuỗi ngày êm ả. Anh đã nhẹ nhàng đứng đấy nhìn ngắm em cho đến khi ngọn gió tinh nghịch thổi bay chiếc khăn choàng đỏ rực. Em còn theo đuổi mãi những nghĩ suy lãng đãng như mây trời cuốn theo cơn gió chiều, chưa kịp đưa tay giữ lại vạt khăn thì anh đã choàng nó lên đôi vai gầy và nhìn sâu vào đôi mắt em đầy bối rối bằng ánh nhìn trìu mến và dịu dàng. Ánh mắt ấy sống mãi trong trái tim em cho đến muôn ngày sau dẫu ta có còn nhau…

siluets-725508_960_720Anh đến nơi này, giữa tiếng sóng rì rào ngân nga bản tình ca muôn thuở để tìm lại bình yên cho trái tim sau sự ra đi của một tình yêu đã kéo dài từ thời áo trắng tươi đẹp. Người ấy vì gia đình mà chấp nhận trở thành kẻ phụ tình, bỏ lại sau lưng biết bao kỉ niệm ngọt ngào để bước đến bên một người khác. Anh chỉ muốn tìm quên những phút giây yêu thương mặn nồng thủơ thiếu thời để cõi lòng sống lại những yên vui ngày cũ. Hai nửa con tim vỡ vụn chợt tìm thấy nhau giữa bao la xanh thẳm của trời cao và biển rộng để ghép lại thành một yêu thương tròn vẹn, hoàn hảo đến từng vết nứt để vừa khít vào nhau.

Câu chuyện giữa hai ta bắt đầu như thế, nhẹ nhàng như gió, dịu dàng như mây cho những yêu thương tiếp bước. Sau lần gặp nhau trên bãi biển ấy, chúng ta trở thành những người bạn nhưng khoảng cách là quá lớn cho một cô gái thuộc về Hà Nội thơm hương hoa sữa trong đêm tĩnh lặng và chàng trai Sài thành nhộn nhịp ánh đèn nhấp nháy có thể bước về phía nhau gần hơn vai trò những người bạn tốt. Thời gian trôi đi, một tháng, ba tháng rồi một năm cứ theo nhau tiếp nối, từng dòng tin nhắn gửi đi, từng lời hồi âm, những câu hỏi thăm khi trời trở gió hay vài lời nói bông đùa qua cuộc gọi vội vàng dành cho nhau dù chưa một lần gặp lại. Những điều dường như nhỏ nhặt ấy đã xây nên trong anh và trong em những thành quách yêu thương vững chãi đến bất ngờ, nó chỉ được biết đến khi anh bước đến bên em, vượt hơn giới hạn một người bạn để trở thành người yêu của nhau trong những ngày tháng tuyệt vời.

Một ngày thu se lạnh, lá vàng bay bay trong gió, anh báo rằng đã đến Hà Nội và muốn ăn tối cùng em. Trong thoáng chốc, em không tin vào tai mình và cho rằng chỉ là lời nói đùa nhưng không hiểu điều gì khiến em vội lao đến điểm hẹn sau lời khẳng định của anh bởi em luôn biết rằng anh không bao giờ nói đùa những điều như thế! Đến khi bàn tay anh đan vào tay em nắm chặt, ấm áp giữa ngày đông buốt giá em vẫn không thể hiểu được nguyên nhân khiến em tin đến thế vào buổi tối hôm đó, như con thiêu thân lao mình vào ngọn lửa nhảy múa đầy ma lực. Trong ánh sáng vàng dịu đầy ấm cúng, tiếng nhạc dìu dặt trong nhà hàng Tây, anh đã bày tỏ tình cảm với em bằng một đóa hoa hồng đỏ rực rỡ – loài hoa em yêu thích và lời yêu từ lâu cất giấu. Mọi thứ đến quá bất ngờ, khiến em như kẻ mộng du đi lạc giữa niềm hạnh phúc, niềm vui không thể diễn tả bằng lời hay bất kì cảm xúc nào có thể so sánh được. Như thế, ta yêu nhau, nói cho đúng là chính thức trở thành người yêu của nhau để tỉnh cảm không cần thêm những cất giấu, đêm đông không còn buốt giá một bờ vai hay đôi tay không cần xoắn xuýt lấy nhau cho khỏi lạnh bởi đã có anh với những yêu thương đong đầy sưởi ấm tim em.

211005gtthanoimuathutrongmatem2-eb4afTrong vòng tay anh, tim em chưa từng run lên bởi cơn gió đông rét mướt hay thấy lòng quạnh quẽ trong đêm dài sâu thẳm. Bên anh là niềm vui, là hạnh phúc, là những điều tốt đẹp nhất ta có thể dành cho nhau hơn tất cả những vật chất hay quà tặng đắt đỏ mà người ta vẫn chạy theo giữa cuộc đời đầy những cám dỗ và phù phiếm. Anh chọn chuyển công tác ra Hà Nội với lí do duy nhất là được bên cạnh em, bởi nỗi nhớ trong anh đã chẳng cho phép con tim tiếp tục im lặng, tình yêu của anh chẳng thể khiến anh xa em thêm nữa dù chỉ là một giây phút. Khi trong tay có tờ quyết định chuyển công tác thì anh đã đặt chân lên chuyến bay sớm nhất có thể để đến bên cạnh và đưa em đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác. Tình ta đẹp như một bài thơ với những nhịp gieo vần ý tứ, như bản tình ca tràn ngập cung bậc nhẹ nhàng vút cao lên trời xanh. Biết bao luyến thương trong con tim trỗi lên nhịp đập rộn rã của khúc hoan ca ngập tràn hạnh phúc lứa đôi ngân vang mãi giữa đôi tim yêu. Hai ta như đôi chim câu cứ ríu rít bên nhau trên từng bước chân khiến bao người qua phố phải ghé mắt nhìn lòng đầy ghen tỵ với tình yêu của hai trái tim đang hòa chung nhịp đập.

Đông qua, xuân đến trên chồi biếc, hạ về trải dài những giọt nắng nhuộm cả con đường một màu vàng rực rỡ, thu ghé thăm bên thềm với cơn gió se sẽ lạnh cùng cơn mưa phùn giăng giăng trên phố thưa người qua. Bốn mùa thay nhau đi qua trên năm tháng, tình ta theo đó lớn dần với thời gian, bước bên nhau qua bao ngày nắng, biết mấy ngày mưa, cùng đi trong nắng hạ vàng, bước bên nhau dưới cơn mưa bay bay trên mái tóc dài anh thường vuốt ve, sưởi cho nhau hơi ấm bàn tay khi đông về với từng cơn gió bấc. Bốn mùa đi qua, năm năm tình nồng, em có anh bên cạnh cho một tình yêu dịu ngọt và đằm thắm với những thấu hiểu về nhau như tri kỷ từ muôn kiếp trước nay mới tìm thấy giữa cõi nhân gian này. Tình ta ngỡ là khúc ca bất tận được hát vang trên cánh đồng rộng thênh thang trải vàng màu nắng để bao yêu thương thăng hoa trong hạnh phúc lứa đôi được vút bay lên bầu trời xanh thẳm. Mà em nào hay… một ngày tình gầy như chiếc lá, khô héo đến quắt queo trên cành trơ trọi, chực chờ cơn gió chớm mang hơi lạnh mùa đông sẽ rụng rơi rồi theo đấy mà cuốn đi về miền chân trời xa thăm thẳm, không còn vết tích của thương yêu hôm nào để luyến lưu.

noncheesy
Hôm ấy là một ngày đầu đông với cơn gió mang theo cái lạnh đủ cho bàn tay ta tìm nhau ủ ấm, anh hẹn em dùng bữa tối để bàn về kế hoạch sắp tới của hai người – một đám cưới thật giản dị nhưng không thiếu phần ấm áp của yêu thương và những lời chúc phúc từ hai bên gia đình, họ hàng cùng bạn bè thân thiết, hẳn bữa tiệc ấy sẽ thật tuyệt vời khi em cùng anh tiến vào lễ đường trên con đường rải đầy cánh hoa hồng và nghe lời thề gắn bó trong nghi lễ kết hợp của Đức cha trước sự chứng kiến của Chúa. Đó là bức tranh em vẽ lên trong suy nghĩ của mình, là tất cả điều em muốn dành cho ngày trọng đại nhất đời em nhưng có khi nó chỉ là một bức tranh dang dở với những vệt màu loang lổ rồi sẽ phai phôi theo thời gian chứ chẳng thể thành hiện thực để hôn lễ cử hành trong tiếng đàn tiếng hát nhộn nhịp từ khách khứa tham dự ngày chung đôi. Anh đã không đến gặp em hôm ấy vì có công việc đột xuất. Thoáng buồn vương trên mi nhưng em hiểu rằng công việc của anh luôn như thế, bất kì lúc nào cũng có thể xảy ra sự cố hay những yếu tố bất ngờ xuất hiện cần anh xử lý nhanh. Thời gian dành cho anh được em thay bằng việc đan một chiếc khăn choàng len màu xám tro cho những ngày đông không buốt giá dẫu anh đang ở xa em, có khăn choàng như bàn tay em luôn ấp ôm trái tim anh, giữ ấm cho anh bằng những yêu thương đong đầy qua năm tháng bên nhau, cùng nhau vượt qua biết bao thử thách, khó khăn trong cuộc sống.

Vài ngày sau, một đồng nghiệp cho em xem những tấm ảnh mà cô ta vô tình chụp được trong quán ăn khi đi cùng người yêu, hai người trong bức ảnh không ai khác là anh và một cô gái lạ. Buổi tối anh gặp cô ấy chính là buổi tối anh đã hẹn em nhưng lại hủy hẹn vì lí do công việc. Lòng em nghe có gì rạn vỡ không thành tiếng, choáng váng, bất ngờ cùng những ngờ vực và thất vọng thi nhau nhảy múa trong đầu em, chúng tung hứng con tim và lí trí của em một cách hào hứng trong trò chơi đầy ác ý. Những ngày sau đó là điệu khúc buồn kéo dài với thanh âm không màu. Những nghĩ suy như tảng đá to, kéo trì yêu thương trong tim xuống tận đáy vực sâu thăm thẳm, chẳng thể thấy chút ánh sáng mặt trời cho lòng thôi rối bời những nghĩ suy. Chẳng còn thiết tha một bức tranh hoàn hảo cho ngày cưới, không còn nụ cười mãn nguyện trên môi khi đan khăn choàng cho anh như hôm nào, cuộn len nằm chỏng chơ trên bàn, con mèo tam thể ngẩn ngơ không buồn nghịch bởi chẳng thấy cô chủ nhắc nhở. Một thứ không khí âm u đến trầm đục bao phủ lên tất cả, ngay cả con đường hàng ngày đi về cũng như thấu hiểu nỗi lòng mà thôi trút lá, gió thôi nô đùa trên tóc, mưa cũng ngừng nặng hạt cho đường về chẳng lạnh lùng vết chân ai lẻ loi. Nỗi buồn đặc quánh trong lòng!

trai-tim-cang-thuong-ton-cang-hoan-myy-1-e1452917796669Một tuần sau, em nhận một cuộc gọi từ một cô gái ấy – người trong tấm ảnh em đã xem, cô ta muốn gặp em dẫu chỉ là một thoáng chốc. Trước mặt em là cô gái đến từ Sài Gòn có gương mặt thanh tú, đôi mắt buồn và sâu thẳm như hồ thu trong văn học hay được các nhà văn miêu tả nhưng sắc sảo đến lạnh lùng. Cô ăn mặc đơn giản với trong chiếc váy đỏ ôm lấy thân hình nhưng vẫn toát lên vẻ sang trọng trong phong cách ăn mặc. Mở đầu câu chuyện là lời giới thiệu về bản thân, cô là người yêu cũ – nhân vật chính trong câu chuyện em từng nghe trên bãi biển hôm nào nay đã trở về, ngồi trước mặt em bằng xương bằng thịt từ gương mặt đến giọng nói và cả câu chuyện cô đang kể. Trái tim em chợt nhói lên từng cơn đau như bàn tay kẻ nào nhẫn tâm thắt chặt, bao nỗi hoang mang vô hình tràn lấp đến nghẹn ngào nơi cổ họng đến nỗi em phải kìm lòng, nuốt khan mới cất được một tiếng “Vâng” nặng tựa đeo đá ngàn cân.

Carmen

Lady in red. Tác giả là đứa con gái đời đầu 9x, sinh ra ở đất Sài Gòn ồn ào, hàng ngày vẫn băng qua những con đường khói bụi để mưu sinh, nhan sắc tầm thường, tài năng kém cỏi nên nỗi chỉ bán chữ dạo trong cõi đời này để lật lên những đau thương mà kiếm sống. Chọn cô đơn làm bạn, ân ái cùng sự điên cuồng của tâm hồn để vẽ nên những trái tim bằng máu chính mình trong màn đêm.