Mùa đông của tôi

0

Tôi thích mùa đông bởi ở nơi tôi ở dường như chẳng mấy khi có được cái không khí lành lạnh đủ để người ta phải co ro giữa lớp áo ấm. Tôi đặc biệt thích những ngày đông lạnh, trong màn sương buổi sáng ấy tôi thấy mình cô đơn trong chiếc áo khoác to và hơi ấm duy nhất là cốc café bốc khói trên tay khi vội vàng bước qua con phố đông để chen chân vào chiếc thang máy nơi văn phòng.

hands-gloves-heart-snow-winter-hd-wallpaper-lovewallpapers4u-blogspot-comTôi thích mùa thu với những cơn gió se lạnh nhưng tôi lại thích một mùa đông ướt át hơn bởi chúng cho tôi thấy rõ một cách phũ phàng rằng sau rất nhiều cuộc tình thì tôi vẫn đơn độc giữa cuộc sống ồn ào đến mỏi mệt này. Mùa thu quá lãng mạn cho người ta mơ về một tình yêu gần như chỉ cần yêu là đủ. Chúng khiến tôi thích thú nhìn ngắm những cơn mưa cuối ngày khi cuộn tròn mình trong chăn đọc sách với tách trà nóng mà quên mất mình đang cô đơn giữa một thế giới nhộn nhịp thế nào. Mùa đông đến và mang theo cái lạnh như một thứ trang sức không thể thiếu. Giữa hơi ấm từ cốc café, chiếc áo khoác dày và chiếc mũ len xinh xắn giữ tôi khỏi những điều se sắt của thời tiết thì chẳng điều gì có thể sưởi ấm trái tim lạnh lẽo hơn cả mùa đông đang đến.

Tôi không quên rằng mình đang cô đơn giữa cái tuổi mà bạn bè xung quanh đã lập gia đình gần hết, thậm chí đã không ít đứa trẻ bi bô tập nói được chào đời từ những cặp đôi ấy. Tôi không thấy hối hả. Tôi thấy lòng mình thản nhiên dù không phủ nhận rằng đôi tay này cũng cần một đôi tay nào đó sưởi ấm, môi hôn này cũng cần ai đó thắp lên một nụ cười mãn nguyện. Tôi ý thức rõ ràng về việc bản thân cần một ai đó xứng đôi vừa lứa để yêu, để xây dựng một mối quan hệ và đi đến kết quả tốt đẹp như bao người vẫn yêu nhau.

Mùa đông không quá cay nghiệt nhưng chúng khiến tôi hiểu rõ vấn đề của mình dù điều đó không có gì đáng khoe khoang hay tự hào. Mùa đông không đóng băng trái tim tôi dù nó đang đập những nhịp cô độc. Mùa đông dù sao vẫn rất đẹp trong mắt tôi – một kẻ sống đời lãng mạn giữa guồng xoay hối hả của ganh đua, tranh giành.

mug-hot-chocolate-served-chunks-white-and-dark-chocolate-and-almonds-old-wooden-table_0Rất nhiều mùa đông trôi qua, tôi dành những sáng nằm bên ô cửa ngắm mưa và sương đọng trên cành lá trong khi lắng nghe những giai điệu du dương của những bản piano tuyệt vời. Những ngày rảnh rỗi, tôi ngồi trên chiếc ghế bành yêu thích, choàng khăn và đọc những câu chuyện tình đầy lãng mạn và ngọt ngào. Tôi không thấy lòng mình buồn khi nhìn chiếc lá vàng sau cùng khẽ rơi trong cơn gió hiu hắt cuối ngày. Tôi không thấy phiền khi những đôi tình nhân tay trong tay cùng nhau dạo bước quanh mình. Tôi không thấy u hoài một nỗi nhớ nhung về ai dù cuối phố kia là hình dáng quen thuộc đang đứng chờ. Tôi dường như chẳng còn nhiều cảm xúc hờn giận, buồn thương về một ai, một bóng hình từng đi qua đời nhau những năng đoạn cuộc đời. Tôi giờ đây dường như không còn những mong chờ, hy vọng hay khao khát một người thuộc về mình. Tất cả dường như trở nên xa xỉ và thừa thãi ở cái tuổi gần ba mươi đã đi qua nhiều năm tháng thăng trầm và đau đớn.

Tôi không khao khát cũng chẳng chối từ. Nếu một ngày có ai đó đến bên và nói rằng họ muốn cầm tay tôi đi hết những ngày còn lại của cuộc sống này thì ít nhất tôi vẫn dành cho họ một nụ cười cho lòng chân thành. Tôi dần tin rằng mọi thứ đều nên diễn ra đúng lúc và đúng người, bởi nếu không thì mọi cố gắng và nỗ lực dường như vô ích, chẳng thể nào thay đổi được kết quả sau cùng. Chúng ta vẫn biết nếu không đúng người hoặc chỉ không đúng lúc thì kết thúc sẽ là những vết thương cho cả hai. Tôi không còn trẻ để nói rằng những vết thương ấy cảm giác ra sao hoặc diễn tả với bạn rằng vết sẹo ấy có hình thù thế nào. Tôi chỉ biết những nỗi đau ấy dường như đã khiến tôi ám ảnh một thời gian dài.

winter-girl-having-love-coffeeMùa đông vừa mới bắt đầu ngoài khung cửa, ngay khi tôi vẫn lắng nghe những điệu ballad buồn, đọc chầm chậm cuốn tiểu thuyết mới thì ngoài kia nhiều lắm những đôi tình nhân đang hạnh phúc tràn đầy. Có lẽ mùa đông này rồi sẽ kết thúc như rất nhiều mùa đông trước đây, một cách lặng lẽ. Cánh cửa sẽ mãi im lìm và tôi âm thầm chờ hoài một tiếng gõ cửa của yêu thương. Mùa đông không quá lạnh, chúng đủ cho tôi biết mình đang sống ổn ra sao và chí ít trong cái lạnh ấy cũng không đóng băng được tâm hồn nay đã tự thấy bình an trong chính mình. Chẳng có quá nhiều khát khao một hạnh phúc lứa đôi, chẳng có quá nhiều ủy mị cho những ngày buồn bã. Tất cả đã trở nên cân bằng một cách hoàn hảo trong tôi. Niềm vui và nỗi buồn chẳng còn có thể khiến lòng này thấy chông chênh thêm nữa.

Một mùa đông vừa bắt đầu với những giai điệu du dương, tách trà vẫn bốc khói thơm nồng, quyển sách vẫn đọc dở dang chờ người khám phá nốt câu chuyện. Tôi vẫn một mình qua phố đông từng ngày trong an yên, không chờ đợi, không buồn thương điều gì.

Carmen

Lady in red. Tác giả là đứa con gái đời đầu 9x, sinh ra ở đất Sài Gòn ồn ào, hàng ngày vẫn băng qua những con đường khói bụi để mưu sinh, nhan sắc tầm thường, tài năng kém cỏi nên nỗi chỉ bán chữ dạo trong cõi đời này để lật lên những đau thương mà kiếm sống. Chọn cô đơn làm bạn, ân ái cùng sự điên cuồng của tâm hồn để vẽ nên những trái tim bằng máu chính mình trong màn đêm.