Nhạt nhòa – Phần 36

0

Một chiều nhạt nhòa giữa phố đông, mình tôi lắng nghe tiếng thầm thì của bao lần ái ân nay tan trong gió báo hiệu mùa đông đã về.

Tôi dần dần nhận ra những sự thật phũ phàng theo cách chúng hình thành và ngày càng rõ nét. Mọi thứ diễn ra theo một lẽ tự nhiên nhất mà tôi rốt cuộc cũng chỉ là một phần trong cái guồng quay khổng lồ ấy mà thôi. Không hơn, không kém. Chỉ là một phần nhỏ nhặt nào đó mà thôi!

8Mọi thứ đang dần nhạt nhòa đi, như lớp sương trên ô cửa mờ dần khi nắng lên, như đám mây mù phải nhường chỗ cho ánh nắng mặt trời rực rỡ đã ló dạng ở góc trời. Những cảm xúc ấy rồi cũng tan dần đi như chưa từng có những nồng nàn, đậm sâu. Tình cảm mà tôi từng cho rằng là thực nay mới rõ là một cơn mơ hoang đường và tôi đã mơ hồ tin rằng chúng từng tồn tại. Mọi thứ như tan biến, bốc hơi vào không gian một cách nhanh chóng đến kì lạ. Chẳng một dấu vết nào, chẳng một chút sót lại dù nhỏ nhoi như hạt bụi. Tất cả như tan ra trong tôi, chẳng thể cầm, chẳng thể níu giữ một chút gì, thêm một giây phút nào.

Tôi không nghe tan vỡ mà mọi thứ như tan biến trước mắt tôi đến khi chẳng sót lại mảnh vụn nào. Tình nhân của tôi đã rời xa tôi như thế. Một cách chậm rãi nhưng đến phút cuối thật rõ ràng và chẳng còn điều chi luyến tiếc thêm. Mọi thứ thật thinh lặng. Không có tiếng rơi vỡ như tôi đã từng đau đớn, không có tiếng nấc nghẹn ngào như trong ký ức, không có tiếng thở dài tiếc nuối như tôi tưởng tượng. Chẳng có gì ngoài những yên lặng đến nát tan cõi lòng.

Ngay khi người làm tình cùng tôi, trái tim tôi vẫn trống rỗng đến kiệt cùng của tổn thương. Những ân ái ấy chẳng thể lấp đầy hết khoảng trống trong tâm hồn tôi – chúng thật sự quá lớn và chiếm hết chỗ của những xúc cảm vui buồn thường nhật. Cảm xúc duy nhất tồn tại trong tôi là sự trống rỗng đến tuyệt vọng. Giữa tiếng rên rỉ của khoái lạc, khi hơi thở dồn dập phả vào gáy, bàn tay ai siết chặt lấy vòng eo cũng không khiến tôi nhìn thấy anh trong tim mình. Anh ở đâu, nhân tình ơi?

2016-11-13-08-55-11Có lẽ tôi đã từng huyễn hoặc rằng thứ cảm xúc tồn tại giữa anh và tôi là tình yêu – một loại tình yêu theo một cách hoàn toàn khác biệt hàng triệu người đang yêu nhau trên thế giới này. Tôi cũng từng cho rằng sẽ chẳng có xúc cảm nào tồn tại giữa những người gắn kết với nhau bằng mối quan hệ nhân tình như anh và tôi. Thế nhưng tôi hoàn toàn sai. Đến khi tôi nhận ra sai lầm của mình thì những cảm xúc từng có cũng chẳng còn vẹn nguyên nữa. Chúng nhạt nhòa như chiếc ghế gỗ qua biết bao mùa đông giá rét, dầm mình dưới những cơn mưa phùn dai dẳng lạnh đến buốt người.

Ngay khi trong tay tình nhân, ngay khi những âm thanh của dục vọng vang lên giữa bốn bức tường thì con tim tôi cũng lặng câm và đôi mắt nhắm nghiền trong mỏi mệt. Những đam mê, những dục vọng, những cảm xúc cuồng nhiệt đã không còn tồn tại mà tắt ngấm như đám tro tàn nay đã hoàn toàn nguội lạnh chẳng sót chút hơi ấm. Tôi làm tình cùng anh như một con rối – một con rối tình dục hay đơn thuần là thỏa mãn những nhu cầu sinh lý của bản thân, còn trái tim dường như đã chết từ khi nào.

Môi hôn không còn ngọt ngào, những câu chuyện trở nên nhạt nhẽo và không đầu, không cuối, vòng tay chẳng còn ấm áp như ngày xưa. Tất cả đã thay đổi một cách nhanh chóng đến choáng váng. Tôi tự hỏi mình điều gì vừa xảy ra giữa chúng tôi để rồi nhận ra sự thật rằng chưa từng có điều gì là kết nối giữa anh và tôi. Chưa từng có điều gì như thế! Có lẽ, tôi đã tự huyễn hoặc chính mình sau những lần ân ái rằng có thứ tình cảm nào đó đã sinh sôi và chúng như chồi non xanh lá mà tôi ngày đêm vun đắp. Kỳ thực làm gì có thứ mầm non nào được sinh sôi, làm gì có thứ tình cảm nào được gìn giữ.

Có những điều tàn nhẫn đến thế, có thể khiến người ta đau đớn đến thế trong cuộc đời này ngay cả khi họ chẳng dám hy vọng vào chúng. Có lẽ, chính sự tồn tại của chúng cũng là một sự viễn vông quá lớn rồi.

ha_noi_mua_dong_zing_8Nhân tình tưởng có thể cùng nhau tay cầm tay đi đến tận cùng con đường tuổi xanh nay đã vội nhạt nhòa. Nhân tình mà tôi từng tin yêu rằng có thể bên người cho qua ngày tháng thanh xuân rực rỡ nhất nay đang dần lìa xa. Nhân tình mà tôi nghĩ mình đang dành cho họ rất nhiều cảm xúc đặc biệt nay chợt nhận ra chỉ là ngộ nhận riêng mình. Nhân tình mà tôi… Nhân tình của tôi nay trở thành từng là của tôi.

Như một giấc mơ, tất cả nhạt nhòa rồi lụi tàn; như đám lửa đêm qua sáng nay chỉ còn là đống tro xám xịt… Như tất cả những điều từng tồn tại trong đời này, đến rồi đi, đậm sâu rồi nhạt nhòa như mây khói. Nhân tình cùng ta ân ái mấy khi, những điên cuồng trong khoái lạc, những hoang dại đến tột cùng rồi cũng rời nhau như chưa từng một lần chạm tay mặn nồng.

Tôi có lẽ một ngày cũng thoát khỏi những cơn mơ hoang dại, quên đi hình dáng một nhân tình cùng những ái ân điên cuồng. Một chiều nhạt nhòa giữa phố đông, mình tôi lắng nghe tiếng thầm thì của bao lần ái ân nay tan trong gió báo hiệu mùa đông đã về.

Carmen

Lady in red. Tác giả là đứa con gái đời đầu 9x, sinh ra ở đất Sài Gòn ồn ào, hàng ngày vẫn băng qua những con đường khói bụi để mưu sinh, nhan sắc tầm thường, tài năng kém cỏi nên nỗi chỉ bán chữ dạo trong cõi đời này để lật lên những đau thương mà kiếm sống. Chọn cô đơn làm bạn, ân ái cùng sự điên cuồng của tâm hồn để vẽ nên những trái tim bằng máu chính mình trong màn đêm.