OT (Overtime)

0

Người ta thường nói những người làm thêm giờ tại văn phòng là những người mà cuộc sống không có gì khác hơn công việc và đằng sau đó là một nỗi cô đơn triền miên khi đêm về. Làm việc để trốn chạy thực tại, để tìm một lý do cho khoảng trống trong đêm và trong tim.
Tôi chưa từng hiểu những người đàn bà đẹp, khoác lên người những bộ cánh đắt tiền nơi công sở đứng trầm ngâm bên ô cửa kính nhìn xuống dòng người ngược xuôi trên phố dưới ánh đèn vàng, tay vẫn giữ nguyên cốc trà nóng tỏa chút làn khói mỏng manh. Tôi chưa từng hiểu những người đàn bà ấy cần gì khi trong tay có đầy đủ những thông minh, địa vị và tiền bạc và vì sao họ cứ chìm đắm trong không gian yên tĩnh nơi văn phòng tẻ nhạt hàng đêm.
Đến khi hiểu ra, thì tôi đã trở thành một trong số họ. Vướng vào vòng lẩn quẩn của ái tình chóng vánh và cô đơn triền miên không có điểm dừng.

12795209_962817997137697_6863471014872408611_o
Tôi chọn cho mình những buổi tối chong đèn bên hàng chồng hồ sơ dự án và miệt mài bên màn hình máy tính với những con số, bảng tính cùng biểu đồ chập chùng đêm qua đêm. Tôi không để cho mình có một chút thời gian rỗi rãi để cảm thấy đau lòng hay tủi thân cho những tổn thương từ lâu vẫn chưa thôi nhói đau từng đêm lạnh. Có lẽ thứ duy nhất có tác dụng là chìm vào công việc đến khi mỏi mệt mà thiếp đi bên dự án dở dang mới khiến trái tim không còn cơ hội hành hạ tâm trí.
Tôi thường uống trà, trà luôn vừa đủ nóng, cũng không quá đặc. Khi mọi người ra về hết, tôi dành cho mình một ít thời gian thưởng trà và nhìn ngắm dòng người chen chúc nhau bên dưới ánh đèn vàng vọt, chao nghiêng một đời người. Không gian tĩnh lặng, trà ngon, đèn vàng nhấp nháy. Từng ngày đi qua như thế. Lặp đi lặp lại một cách cứng nhắc đến nhàm chán. Chưa một ngày tôi không nhìn ngắm cảnh tượng ấy từ ngày người ra đi.
Tôi yêu công việc của mình, nâng niu những thứ do mình tạo ra như chính đứa con mang nặng đẻ đau suốt chín tháng mười ngày khổ cực. Tôi yêu những đồ vật nhỏ bé nhưng xa xỉ trong chiếc ví đắt tiền. Tôi yêu thỏi son đỏ quyến rũ dùng hàng ngày.Tôi yêu đôi giày gót nhọn bóng bẩy lẫn âm thanh nó phát ra khi bước đi.

o_fashion-office-party-red-pointed-toe-stiletto-shoes-sws20250_23_35_552
Tôi đã có những ngày lao theo sự nghiệp mà bỏ quên tình yêu của mình để khi có trong tay thứ mơ ước thì tình yêu đã rời xa. Mãi không thể trở lại. Thứ đứng bên cạnh tôi lúc này chỉ còn là cô đơn đến cô độc. Tôi đã chạy theo những thứ phù hoa để phục vụ những đam mê riêng mình mà không biết rằng chúng sẽ khiến tôi càng ngày càng rời xa yêu thương đã một thời hết lòng vun đắp.
Thời gian cứ trôi qua, tôi cứ cuốn theo vòng xoáy công việc với những kế hoạch, dự án và công tác xa nhà mà không nhận ra thời gian trôi đi thế nào và con đường tôi đi xa thế nào từ điểm xuất phát. Ngày giật mình nhìn lại thì con đường phía trước chẳng có ai đợi chờ, bên cạnh không ai cầm tay và phía sau chỉ còn là những bóng hình mờ ảo.
Cô độc trong chính mình. Cô độc trong những xa hoa. Cô độc trên đường danh vọng, con đường xây bằng tuổi xuân, mồ hôi lẫn nước mắt và máu.
Tôi ngắm nhìn đường phố mà quên mất cốc trà trên tay đã nguội lạnh khi nào.

Carmen

Lady in red. Tác giả là đứa con gái đời đầu 9x, sinh ra ở đất Sài Gòn ồn ào, hàng ngày vẫn băng qua những con đường khói bụi để mưu sinh, nhan sắc tầm thường, tài năng kém cỏi nên nỗi chỉ bán chữ dạo trong cõi đời này để lật lên những đau thương mà kiếm sống. Chọn cô đơn làm bạn, ân ái cùng sự điên cuồng của tâm hồn để vẽ nên những trái tim bằng máu chính mình trong màn đêm.