Tiếng yêu – Phần 2

0

Một ngày, tôi lái xe về nhà với nỗi cô đơn như những ngày qua từ khi vắng em. Tôi nhận được một cuộc gọi từ em, bao nhiêu bất ngờ, tôi như không tin vào mắt mình, tay run run bấm nút “Trả lời”.

  • Là em đây. – giọng em bên kia vẫn vang lên dịu dàng như những ngày còn bên tôi.
  • Ừ, nghe đây em. Có gì thế? – tôi run run đáp lời em.
  • Em tự hỏi không biết mình đã thôi hờn giận nhau chưa? – em vẫn nũng nịu với tôi như ngày nào.
  • Chưa bao giờ hơn giận em cả. Với em thì mọi thứ luôn như ngày xưa mà! – tôi nhẹ nhàng trả lời em.
  • Ngày mai em đi xa rồi. Tối nay gặp nhau được không? – em nói giọng nghe có phần khẩn khoản.
  • Tất nhiên là được. Em muốn khi nào? Để… qua đón em. – tôi không kiềm được niềm hân hoan được gặp lại em qua từng câu từng chữ.

Đêm đó tôi và em trò chuyện từ khi những vì sao còn nhấp nháy trên nền trời đen thẫm đến lúc mặt trời ló dạng, trải xuống những tia nắng đầu tiên cho một ngày mới bắt đầu. Có quá nhiều điều để nói, quá nhiều khúc mắc để giải thích và những trăn trở cần được lắng nghe. Em và tôi bên nhau trong căn phòng quen thuộc, vùi mình giữa chăn ấm nệm êm và ánh đèn vàng dìu dịu tỏa khắp không gian. Em cùng tôi nâng ly rượu vang đỏ sóng sánh cho ngày gặp lại và thay cho lời tiễn biệt trước lúc một người phải đi xa. Suốt đêm dài, em bên tôi, tôi nhìn rõ từng đường nét trên gương mặt em dưới ánh đèn, tôi muốn chạm vào em, muốn đặt lên đôi má một nụ hôn thật ngọt ngào nhưng lại chẳng dám. Chỉ dám nhìn em, khẽ mỉm cười hài lòng cho những phút giây có nhau mà tô vẽ nên những sắc màu tươi đẹp cho tình yêu trong mộng tưởng của mình. Tôi biết tình yêu kia mãi chỉ chôn sâu trong lòng dù có nhớ nhung cồn cào hay thương yêu đến da diết cũng chẳng thể thổ lộ cùng ai. Vì tôi muốn giữ mãi nụ cười ấy trên môi, muốn nhìn ngắm ánh mắt vô ưu như ngày đầu gặp gỡ, muốn em cứ mãi như bông hoa sẽ khoe sắc thắm giữa ngày hạ đầy nắng vàng với những cánh bướm rập rờn vây quanh. Tôi mong em cứ vui tươi và giữ cho lòng cứ an nhiên như thế để mỗi khi nhìn thấy em thì bao muộn phiền trong tôi có thể tan biến dẫu giữa em và tôi là một biển bao la những trắc trở của định kiến xã hội và búa rìu dư luận.

hide_behind_a_mask_ii_by_catliv-d33dxi5Khi ngày mới đến, tôi lặng lẽ đưa em ra phi trường. Tiễn em đi mà lòng nghe nát tan, vẫn biết khoảng cách không thể ngăn đôi những yêu thương nhưng tôi sợ em chẳng còn lí do gì để về nơi này và bản thân tôi cũng khó tìm cho mình một lí do nghe thích hợp khi muốn đến bên em. Mà yêu thương thì cần gì lí do, chỉ những yêu thương luôn phải giấu kín mới cần ngụy tạo cho mình một lí do mà thôi. Vì tình yêu của tôi chẳng như bao người khác nên đành dối người bằng một điều nào đó để có thể kéo dài thời gian bên nhau thêm chút nữa.

Nhìn em bước qua cửa an ninh, lòng tôi trĩu nặng. Em xoay người nhìn tôi nở nụ cười tạm biệt, tôi ước có thể bước đến ôm lấy em trước khi chuyến bay kia mang em đi xa. Chỉ vài bước chân nhưng xa quá, tôi không sao nhấc được chân mình; em bước đi, tôi thấy như có điều gì vừa rơi tõm vào vực sâu tĩnh lặng, sâu đến mức không thể nghe thấy tiếng vang. Chỉ vài bước chân mà như cả cánh đồng hoang vắng với những bãi cỏ cháy xơ xác, nhìn mãi cũng chưa thấy điểm kết thúc ở nơi nào. Em đứng bên kia như vẫy gọi, lòng tôi muốn bước nhưng sao chân không tìm thấy lối đi. Tôi muốn ôm em một lần nữa nhưng lại không dám, tôi sợ sẽ làm em lo lắng, sợ sẽ không thể buông tay em, sợ mình sẽ ích kỉ mà làm tổn thương em.

Còn ba mươi phút nữa chuyến bay của em sẽ khởi hành, chuyến bay mang em xa tôi không hẹn ngày quay lại. Tôi chọn vị trí có thể nhìn máy bay cất cánh, một mình đứng đó, lòng trống trải đến lạ. Tôi từng nghĩ mình sẽ khóc khi xa em nhưng sự thật hoàn toàn khác. Lặng lẽ kim đồng hồ nhích từng chút một, tôi đứng đấy hơn một giờ, nghĩa là chuyến bay của em đã cất cánh. Chỉ tiếc tôi không xác định được chuyến bay nào đã mang em về nơi xa xôi ấy, đi xa khỏi vòng tay của tôi, khiến tôi chỉ được phép nhìn ngắm nụ cười của em qua những tấm ảnh từ chiếc điện thoại – chúng thật lạnh lùng và vô hồn. Tôi muốn nhìn thấy ánh mắt như reo vui, nụ cười tươi tắn trên gương mặt đáng yêu ấy! Nụ cười của em làm tôi ấm áp và yên bình ngay cả khi xung quanh là bão táp.

Nơi em đến dù cách xa thế nào tôi vẫn có thể giải quyết bằng một chuyến bay hay chiếc vé tàu theo cách đơn giản nhất nhưng điều đó có thật sự ý nghĩa khi tôi đứng trước mặt em chỉ để nói ‘Chào em!’? Mọi khoảng cách địa lý với tôi từ lâu đã không còn ý nghĩa gì hơn một chiếc vé. Cứ thế mà đi nhưng hơn hết, vấn đề không thể giải quyết bằng một chuyến đi. Giá như tồn tại một chuyến bay đưa tôi đến bên trái tim em để nói hết tình cảm bao ngày chất chứa trong lòng thì chiều ngược lại dẫu không tồn tại cũng chẳng khiến tôi bận tâm dù một giây một phút.

Em đã rời xa tôi một thời gian dài, tôi những tưởng đã mất em mãi mãi giữa chốn đông đúc của Sài Gòn nhộn nhịp. Nhưng tôi đã lo thừa, điều đó không xảy ra theo cách tôi lo sợ nhất; sau một thời gian dài rời xa, tôi và em đã gặp lại nhau, nhìn vào mắt nhau với những thấu hiểu sẻ chia. Chúng tôi hiểu sau những hiểu lầm, tổn thương đưa con đường mỗi người đi một vòng thật lớn để ngày gặp lại cả hai đã thực sự trưởng thành để biết trân trọng mối quan hệ và những điều cả hai đã có và đang có.

Em hỏi tôi ‘Bao lâu rồi mình không nói chuyện thế này?’ – ‘Đã từ rất lâu.’, tôi khẽ đáp khi tay đan vào tay em, em tựa lưng vào người tôi. Điều đó làm tôi thấy niềm hạnh phúc dâng tràn trong tim. Ít nhất em vẫn nhớ về những tháng ngày cũ, nó thật đẹp dù không thiếu những sai lầm vụn vặt. Tôi chưa bao giờ quên điều gì về em, về chúng tôi. Tất cả chúng luôn sống trong từng nhịp thở, từng suy nghĩ. Với tôi, em là điều gì đó không thể thay thế dẫu là vật chất, danh vọng hay một người khác.

faef839e-de72-4e72-b252-2e8a5b729b03Những ngày em lưu lại thành phố của tôi, tôi đã cố gắng sắp xếp công việc để bên em nhiều nhất. Tôi không muốn em một mình giữa thành phố này, em sẽ thấy buồn chán. Tôi dời lịch làm việc, hủy vài cuộc hẹn với bạn bè để có thời gian bên em, đưa em đi dạo phố, ăn tối và bên em những phút sau cùng tại nơi này. Không biết em có hiểu tôi làm tất cả vì em hay không, tôi không trách vì tôi biết em hiểu những điều tôi dành cho em – bấy nhiêu là quá đủ. Chỉ cần em mỉm cười, mọi việc tôi đều có thể chấp nhận. Rồi đến lúc em phải rời khỏi thành phố của tôi về với nơi dành cho em – nơi tôi vài lần ghé qua nhưng để lưu lại thì chẳng có lí do gì để làm điều đó! Tôi không biết liệu nơi em đến có mang cho em những ấm nồng trong tim hay đơn giản là nơi phải về? Ngồi bên tôi, em nói rằng thật sự em có cảm giác trở về nhà, dường như đây mới là nơi dành cho em. Tôi đã nói em hãy ở lại, đừng ra đi thêm lần nào nữa vì nơi này còn có tôi ngày đêm mong nhớ nhưng mọi thứ dường như không thể thay đổi. Tôi lại tiễn em đi. Giá mà em hiểu được cảm giác của tôi khi biết thời gian bên em ngày càng ít dần đi như cát trong bình sắp cạn. Khi đó tôi sẽ một mình đứng giữa sân bay nhìn về hướng em đi, có quá tàn nhẫn với một người đang đếm dần từng giọt thời gian trôi đi không?

Suốt quãng đường hơn chục kilomet về nhà, tôi đã lao đi trong trạng thái không còn kiểm soát được suy nghĩ của chính mình. Cảm xúc tuôn trào trong tim, từng luồng suy nghĩ về em chạy qua trong đầu như cơn bão đang ra sức tàn phá những vùng ký ức về em. Trời khéo chiều lòng người, một cơn mưa to trút xuống, trong mưa tôi lao đi như sợ rằng nếu tôi chậm trễ một chút thôi thì những ký ức về em sẽ trôi theo làn mưa kia mất!

Trong cơn mưa tháng năm, từng giọt mưa to làm đau rát da thịt người đi đường; một người đang lao đi không hề che chắn. Có lẽ tâm hồn ấy đang đau đớn hơn cả nỗi đau từ trận mưa đầu mùa. Đột nhiên họ dừng xe, im lặng. Mặc cho phía sau có inh ỏi tiếng còi hay la ó, vạn vật xung quanh như không còn hiện hữu trong con người ấy. Ướt sũng, bất động, họ khiến người xung quanh có phần e ngại về mình. Có ai biết những điều đang diễn ra hoàn toàn không tác động gì đến họ lúc này dù là mưa lạnh buốt hay tiếng còi xe đinh tai kia. Mọi thứ như đóng băng lại, im lặng đến đau lòng.

Rồi tôi hiểu rằng em phải đi. Tôi không thể giữ em trong vòng tay vì tôi chưa thể mang lại hạnh phúc cho em trong lúc này. Tôi chỉ mong ở nơi ấy, em sẽ luôn mỉm cười tinh khôi với cuộc sống này và nhớ về tôi mỗi khi cần một bờ vai nương tựa, một ánh mắt cảm thông và một người lắng nghe. Mong rằng em sẽ nhớ Sài Gòn đông đúc này vẫn có một người mong nhớ em trở về như một người thân chứ không phải người khách lữ hành ghé thăm. Tôi lo rằng lúc nào đó em sẽ không còn cảm giác nơi này dành cho em, với em chỉ còn là một nơi ghé đến mà không tồn tại chút ý nghĩa gì. Tôi sẽ lấy làm xót xa lắm! Tôi tin một ngày tươi sáng, tôi sẽ vượt qua một hành trình dài với chiếc vé trên tay – thứ đưa tôi đến bên em mà nói rằng: ‘Tôi yêu em.’. Dù cho chuyến đi đó là cuối cùng hay phải đánh đổi những điều to lớn tôi sẽ không ngần ngại. Dù em chấp nhận hay từ chối, tình cảm trong tim tôi dành cho em vẫn không hề thay đổi.

2016-11-18-16-53-42

Có những tình yêu chỉ có thể chôn sâu trong lòng mặc cho chúng có lớn lên hay ngày đêm gào thét để được lên tiếng, được biết đến và chấp nhận – dù chỉ một lần. Có những yêu thương phải mang trên mình chiếc mặt nạ của một mối quan hệ khác để có thể ngày đêm bên nhau mà chia sẻ vui buồn, lắng nghe tiếng lòng giữa đêm vắng lặng. Có những người sinh ra đã là vật mang khiếm khuyết đến nỗi cả đời này chẳng thể tìm thấy được một vị trí dành cho mình nên đành chọn những cô đơn làm bầu bạn và ấp ủ những niềm riêng khi đứng bên lề và thầm chúc phúc cho người mà con tim đã hết lòng tin yêu.

Tôi yêu em bằng con tim mình, trước khi gặp em, con tim chẳng thể rung lên một nhịp nào trước những người đến bên tôi. Và khi em rời xa, tôi biết mình cần chấp nhận điều đó như một điều tự nhiên nhất và hiểu rằng tình yêu tôi hằng ngày vun đắp kia chỉ mãi là mộng đẹp trong tôi khi chưa được thổ lộ. Yêu em, tôi thầm mong một ngày bản thân đủ vững vàng để đối đầu với những gian nan trong cuộc đời mà nói tằng “Tôi em yêu.”.

Carmen

Lady in red. Tác giả là đứa con gái đời đầu 9x, sinh ra ở đất Sài Gòn ồn ào, hàng ngày vẫn băng qua những con đường khói bụi để mưu sinh, nhan sắc tầm thường, tài năng kém cỏi nên nỗi chỉ bán chữ dạo trong cõi đời này để lật lên những đau thương mà kiếm sống. Chọn cô đơn làm bạn, ân ái cùng sự điên cuồng của tâm hồn để vẽ nên những trái tim bằng máu chính mình trong màn đêm.