Bản lĩnh hoàng hậu

0

Là người thấu hiểu chuyện đời, có mắt tinh tường và biết giới hạn của chấp nhận lẫn hài lòng. Bản lĩnh như thế tôi gọi là bản lĩnh hoàng hậu.e289d6d17c27ee6ae98d96e3538f093316143bf4

Tôi vốn không phải người phiến diện nhưng kỳ thực vẫn không có chút nào thiện cảm với các hoàng hậu – người làm chủ hậu cung. Có lẽ vì tuổi thơ nghe quá nhiều những câu chuyện mà trong đó vai phản diện luôn là hoàng hậu độc ác. Thậm chí, trong các bộ phim cổ trang thì hoàng hậu luôn là người hiểm ác với hàng trăm ngàn mưu sâu kế độc nhằm hãm hại kẻ thiện lương. Có lẽ phần lớn lí do là như thế.
Thời hiện đại thì tuy không có hoàng hậu như lại chuyện vợ lớn và vợ lẽ. Mà trong các bộ phim Việt thì thân phận vợ lẽ lúc nào cũng thấp cổ bé họng trước Hoạn Thư trong vai bà lớn. Có vẻ bất công quá cho một chính thất khi mang phải hàng trăm ngàn điều không hay như thế. Tôi trước nay chưa từng nghĩ vợ lớn là kẻ thua thiệt, phải chịu cảnh đơn chiếc hay coi thường từ những thân phận lẻ mọn ấy, cũng chưa từng nghĩ người ấy hẳn là mang trong mình một bản lĩnh không nhiều người có được để duy trì một cuộc sống êm đềm và hài lòng với những điều đang có lẫn chấp nhận hiện thực không như ý.
Tôi từng nghe qua nhiều chuyện tình dở dang lẫn hôn nhân bẽ bàng. Tôi từng bên nhiều người đàn bà yếu đuối trong tình yêu và thua cuộc trong hôn nhân đầy nước mắt. Tôi từng cho họ mượn bờ vai tựa nương khi chỉ còn một mình trong căn nhà thênh thang, trống vắng. Tôi từng một mình cầm tay bạn đưa vào phòng sinh khi bên bạn chẳng còn ai thân thuộc.
Có lẽ rất nhiều nước mắt rơi trước mặt, rất nhiều đau thương tựa vào vai này cho vơi bớt nỗi niềm, có nhiều vết thương tôi từng chăm sóc và rất nhiều tâm sự từng lắng nghe. Tôi hiểu. Tôi thương cho tất cả những thân phận đàn bà ấy. Những đớn đau của họ, tôi chỉ có thể lắng nghe một lúc ngắn ngủi mà sẻ chia còn họ phải dùng cả đời này để đối mặt. Có lẽ cần lắm một bản lĩnh và kiên trì cho những tháng ngày sắp tới.
Một người vợ yêu chồng, hằng mong những ngày hạnh phúc là còn mãi, hằng mong con cái sẽ lớn lên bên sự dạy dỗ của cha mẹ trong ấm êm. Đó là giấc mơ chung của muôn vàn phụ nữ ngoài kia. Duy chỉ không có tôi. Tôi mong hạnh phúc trong tay mình. Không phụ thuộc một ai.dan-ba-hon-nhau-o-ban-linh-dam-cam-dam-bo-chu-khong-phai-o-tam-chong
Tôi từng biết một người đàn bà mà tôi gọi là đàn bà của đàn bà.
Chị yêu anh và họ yêu nhau. Cho đến một ngày chị biết một cô gái khác mang thai với anh. Chị bình thản tìm hiểu mọi việc rõ ngọn ngành và bỏ qua những lời ong tiếng ve về anh. Chị tìm hiểu về cô gái ấy, âm thầm quan tâm đời sống của họ. Và chị hỏi anh về điều mình biết. Lắng nghe, chia sẻ, đưa ra giải pháp là tất cả chuyện chị làm với chồng mình. Một cách bình thản. Một cách chân thành. Đầy cảm thông lẫn yêu thương.
Chị âm thầm cho người quan tâm người kia. Lặng lẽ giúp đỡ. Chị chưa trách anh một lời. Chỉ nhắc chuyện nhận con và phương án tốt nhất cho đứa trẻ lẫn cô gái kia. Chị yêu chồng. Không nỡ làm khổ thêm một người cũng không nỡ nhìn một cuộc sống khác phải gánh phần khổ đau khi vừa cất tiếng khóc chào đời trong sự ghẻ lạnh, thiếu thốn.
Tôi biết chị đau. Vài ngày qua, tóc chị thêm sợi bạc, mắt thâm quầng thêm sâu dù chưa từng đánh rơi một giọt nước mắt. Chị âm thầm tìm hiểu. Chị hiểu cho anh, hiểu cho cô gái kia và hiểu cho hoàn cảnh lúc này của tất cả. Có lẽ thứ duy nhất chị có mà người đàn bà khác không có là bản lĩnh – thứ bản lĩnh của hoàng hậu cai quản toàn hậu cung với hàng ngàn phi tần ngày xưa mới có được.
Chị chấp nhận con anh như một lẽ hiển nhiên. Chị chấp nhận chuyện xảy ra như một điều tất yếu trong cuộc đời. Chẳng phải vì chị không thể sinh con. Là chị xót cho một phận người, xót cho một mầm non mới nhú.
Chị vẫn yêu anh nhưng có lẽ cần nhiều lắm những cảm thông và thấu hiểu để chị chấp nhận điều xảy ra. Chưa một lần chị gặng hỏi. Chị muốn nghe câu chuyện từ phía anh sau rất nhiều điều người ngoài thầm thì bên tai. Chị muốn anh nói lên lý lẽ của mình, chị muốn khách quan cho anh và bản thân không mắc sai lầm vì những suy nghĩ phiến diện. Có lẽ, đời đàn bà hạnh phúc đến đâu cũng không thoát khỏi hai chữ “giới hạn”. Hạnh phúc trong giới hạn.
Chị gìn giữ hạnh phúc của mình bằng cách chấp nhận chuyện đã rồi như một lẽ thường ở đời. Chấp nhận và tìm giải pháp cho chúng. Không khóc lóc. Không ghen tuông. Không ầm ĩ. Không căm phẫn.1451232406-1451231765-hoang-yen-02
Chị giữ anh cho cuộc hôn nhân chính mình, chị giữ anh cho tình yêu nơi chị và cho những đứa con sẽ ra đời. Chị không ngại thêm một đứa con nuôi – đặc biệt khi chúng là máu mủ của anh. Chị không thù ghét một đứa trẻ sinh ra đã vội thiếu vắng tình mẹ. Chị giữ cho hạnh phúc của mình xa khỏi những kẻ thích tranh cướp.
Chị không giữ anh, chị giữ cho mình tình yêu và niềm hạnh phúc. Chị có thể yêu anh, có thể chấp nhận một đứa trẻ ra đời ngoài ý muốn. Chị có thể biết anh có vợ lẽ, chị có thể không bận lòng nhưng một điều chị luôn tâm niệm. Chị là vợ, chị là duy nhất. Ngoài kia bao nhiêu cô gái, rốt cục cũng là chuyện gió thổi mây trôi. Chẳng trụ nổi nhau qua mùa giông bão.
Có lẽ thế mà phi tần là bấy nhiêu lộng lẫy nhưng hoàng hậu chỉ có một. Là người thấu hiểu chuyện đời, có mắt tinh tường và biết giới hạn của chấp nhận lẫn hài lòng. Bản lĩnh như thế tôi gọi là bản lĩnh hoàng hậu. Người đời gọi là “đàn bà dễ có mấy tay”.

Carmen

Lady in red. Tác giả là đứa con gái đời đầu 9x, sinh ra ở đất Sài Gòn ồn ào, hàng ngày vẫn băng qua những con đường khói bụi để mưu sinh, nhan sắc tầm thường, tài năng kém cỏi nên nỗi chỉ bán chữ dạo trong cõi đời này để lật lên những đau thương mà kiếm sống. Chọn cô đơn làm bạn, ân ái cùng sự điên cuồng của tâm hồn để vẽ nên những trái tim bằng máu chính mình trong màn đêm.