Nụ cười

0

Mỗi người đều đẹp nhất khi nở nụ cười trên gương mặt và nụ cười đẹp nhất là khi người ấy thực sự hạnh phúc với vẻ rạng rỡ vì niềm vui.

thing-500
Mỗi chúng ta vẫn thường mỉm cười khi gặp nhau, cười một cách thụ động như một thói quen không biết từ khi nào ăn sâu vào lối sống. Mỗi chúng ta vẫn cười dù hôm ấy nắng hay mưa, dù lòng bão giông hay nắng ấm. Mỗi chúng ta luôn cố gắng giữ cho mình một nụ cười xã hội để đảm bảo rằng “Tôi ổn.” với những người xung quanh.
Cuộc đời càng đi qua nhiều biến cố, người ta càng học được nhiều hơn những nụ cười và cách để khoác lên gương mặt một vẻ bình thản trước những điều tưởng chừng như tan vỡ và đớn đau đến tận cùng. Có những nụ cười hạnh phúc, có những nụ cười buồn, có những nụ cười chấp nhận và có những nụ cười cho qua. Bởi có buồn thương đến mấy thì một nụ cười cũng vơi phần nào phiền muộn dù chuyện chẳng thay đổi được điều chi.
Đời khi vui khi buồn, hạnh phúc có lúc đong đầy có khi vơi cạn như lòng sông lúc khuất lấp mà có lúc khô cạn trơ sỏi đá. Một nụ cười chẳng mang tới niềm vui nhưng cũng vơi đi nỗi muộn phiền. Nếu chẳng thể vui hơn thì cũng không thêm buồn khổ. Cứ thế mà cười lên. Cười để chấp nhận rằng có những điều bản thân dù có muốn, có mong, có cố gắng đến tận cùng thì kết quả vẫn chẳng thể khác đi. Bởi cuộc đời có những điều cho dù có hay không để tâm, có hay không cố gắng thì kết thúc vẫn là sự đã an bài. Chẳng thể đổi thay, chẳng thể khác đi và chẳng thể làm lại. Chuyện vốn dĩ đã diễn ra theo cách cần diễn ra.lady-804-1
Đời người ngắn ngủi, phút vui chẳng tày gang mà chuyện vui buồn như thác ngàn cứ theo nhau mà cuốn đi những nghĩ suy, nặng lòng. Cười lên để chấp nhận có những điều là giới hạn. Cười lên để còn niềm tin vào cuộc đời, vào người, vào một ngày mai mọi điều sẽ tốt hơn. Cười lên để tin vào một ngày mới có nắng vàng cùng trời xanh hòa tiếng chim ca.
Cười lên để thứ tha, bỏ qua cho nhau những sai lầm, hờn giận. Cười lên để gần nhau hơn, yêu thương hơn và hạnh phúc hơn. Cười lên để thấy mọi sự vốn chẳng đến nỗi tồi tệ như ta từng nghĩ. Đời người ngắn ngủi, cớ gì cứ chìm đắm trong nỗi buồn mà không cười lên để còn hy vọng cho ngày mai.
Cứ cười lên, yêu đời, yêu mình và yêu người. Có lẽ như thế mới có thêm nghị lực mà đi tiếp những bước chân trong tháng ngày phía trước và bỏ lại đằng sau nhiều nước mắt lẫn thương tích. Nước mắt sẽ khô, vết thương sẽ lành. Chỉ cần cười lên cho ngày mới trong xanh nơi ánh mắt.

Carmen

Lady in red. Tác giả là đứa con gái đời đầu 9x, sinh ra ở đất Sài Gòn ồn ào, hàng ngày vẫn băng qua những con đường khói bụi để mưu sinh, nhan sắc tầm thường, tài năng kém cỏi nên nỗi chỉ bán chữ dạo trong cõi đời này để lật lên những đau thương mà kiếm sống. Chọn cô đơn làm bạn, ân ái cùng sự điên cuồng của tâm hồn để vẽ nên những trái tim bằng máu chính mình trong màn đêm.