Tình yêu không phải chiến tranh

0

Tình yêu là thứ cảm xúc giữa người và người, chúng phát sinh và tồn tại một cách tự nguyện. Không trói buộc, không tranh giành.

cach-han-gan-cuoc-tinh-da-vo
Tình yêu là điều tốt đẹp trong cuộc sống này, là món quà mỗi người giành cho một nửa đời mình chứ chẳng phải một thực thể nào để con người ra sức tranh cướp của nhau. Tình yêu không phải chiến tranh.
Tôi từng rơi vào những tình huống dở khóc dở cười, nửa vui nửa buồn bởi những người không rõ lý lẽ gây ra. Nhưng có lẽ khi đó, tôi cũng phản ứng khá gay gắt dù là trong âm thầm.
Tình yêu nếu là cuộc chiến thì kẻ chiến thắng là kẻ thông minh hơn. Thông minh hơn không hẳn vì người kia ngốc nghếch, chỉ đơn thuần là hơn. Một chút hay bao nhiêu không quan trọng bởi hơn là hơn. Hơn là mạnh, là thắng.
Nếu tình yêu là cuộc chiến, kẻ chiến thắng sẽ hả hê với chiến công của mình nhưng tôi tự hỏi tình yêu vừa có được sẽ là gì? Một thứ đồ vật thuộc sở hữu của một người cụ thể hay chỉ đơn giản là giải thưởng cho một cuộc tranh tài? Đằng sau chiến thằng ấy, kẻ thua ra sao, người thắng thế nào? Kẻ thua sẽ chấp nhận kết quả chua xót ấy hay lại thêm nhiều chiêu trò, gây ra thêm những lần tranh giành khác? Người thắng lại say mê với trò lập công và làm giàu thêm bộ sưu tập những chiến tích tình trường? Vậy rốt cục thì tranh gianh để làm gì? Mỗi người được gì sau những cố gắng cho những điều ấu trĩ và thứ cảm xúc ích kỷ, nhỏ nhen giữa người dành cho nhau?
Tôi không rõ với những người ấy, cảm giác thế nào nhưng với tôi, những cuộc chiến ấy là vô ích. Dẫu có kẻ thắng người thua thì tất cả đều không tránh khỏi tổn thương.lady 908 (3)
Tôi từng là kẻ mạnh. Trong cuộc chiến ngày ấy, kẻ khơi mào là người sau cùng ôm vết thương rất lớn trước những chiêu trò của họ bày ra với tôi. Gây chiến để rồi ôm lấy thất bại thảm thương. Thật đáng tiếc lẫn đáng thương!
Kẻ mạnh không có nghĩa không chịu những vết thương trong cuộc chiến vô ích ấy. Kẻ mạnh có khi còn chịu nhiều hơn những tổn thương do đối phương gây ra. Kẻ mạnh đôi khi chỉ là người chịu đựng tốt hơn trước những đau đớn và không gục ngã trong những khốc liệt của cuộc chiến. Và có nhiều điều kẻ mạnh phải chấp nhận tổn thương chính mình để trên sàn đấu ấy, kẻ đứng vững sau cùng là bản thân.
Đã có không ít máu, đã có không ít vết thương, đã có không ít đớn đau. Tất cả những điều ấy cũng chẳng khiến tình yêu vừa thuộc về tôi trở nên hạnh phúc hơn. Chỉ có những tổn thương chất chồng, những mỏi mệt, những buồn bã bao trùm. Vì sao? Vì lẽ nào mà một kẻ chiến thắng trong cuộc chiến lại cảm thấy những điều ấy? Bởi lẽ, tình yêu không phải là chiến tranh. Tình yêu là những điều tốt đẹp mà con người chúng ta dành cho nhau. Chẳng phải miếng cơm manh áo hay chút tiền tài vật chất mà ra sức tranh cướp của người.
Sau tất cả, tình yêu không còn là tình yêu. Tình yêu mang những vết đen loang lổ, trái tim mang những vết thương chằng chịt. Vết thương theo thời gian sẽ lành lặn nhưng còn mãi từng vết sẹo nổi lên sần sùi. Đáng sợ!
Tôi không mong tranh đoạt điều gì, cũng không mong ai tranh giành điều chi của mình. Bởi tình yêu kia một ngày tôi chấp nhận nghĩa là người ấy vì tự nguyện mà đến bên cầm tay. Chẳng hề khiên cưỡng, chẳng hề chiêu trò. Chỉ có tự nguyện, chỉ có yêu thương.
Tôi hiểu rất rõ rằng yêu thương đôi lúc phải rạp mình trước những hành động hung hãn của kẻ lạ hay bằng nhiều chiêu trò đáng khinh miệt. Để bảo vệ tình yêu của mình, điều cần đáp lại cũng chẳng thể nhẹ nhàng. Tôi không mong như thế! Tôi mong cuộc đời với những ngày tháng dịu dàng, có thể tìm thấy người thương để đêm về có thể gối đầu lên vai nhau kể chuyện tâm tình.lady-376-17
Sau những cuộc tranh giành, tôi chưa từng thua cuộc. Chẳng phải nói ra để tự hào mà rằng sau từng ấy lần tranh chấp, tôi tổn thương rất nhiều. Tôi chẳng muốn tham gia những cuộc chiến ấy. Tôi muốn lùi lại, nhường cho yêu thương kia thành tấm chắn. Người bảo vệ tôi trước những đòn thù đau buốt tim gan.
Tôi mong yêu thương đủ lớn, người yêu đủ nhiều để ôm tôi vào lòng mà vỗ về, mà hôn lên tóc. Chẳng có chiến tranh nào, chẳng có kẻ thù nào có thể lần nữa chạm vào tôi, tổn thương tôi, làm đau tôi.
Người sẽ vì thương mà chở che, vì yêu mà mong tôi hạnh phúc, vì bao dung mà mong tôi yên bình.

Carmen

Lady in red. Tác giả là đứa con gái đời đầu 9x, sinh ra ở đất Sài Gòn ồn ào, hàng ngày vẫn băng qua những con đường khói bụi để mưu sinh, nhan sắc tầm thường, tài năng kém cỏi nên nỗi chỉ bán chữ dạo trong cõi đời này để lật lên những đau thương mà kiếm sống. Chọn cô đơn làm bạn, ân ái cùng sự điên cuồng của tâm hồn để vẽ nên những trái tim bằng máu chính mình trong màn đêm.