Cho một thời tuổi trẻ

0

Tôi đang sống ở một thành phố khác, cách xa thành phố thân thuộc của tôi hàng ngàn cây số, một mình…

Tôi vừa thay đổi công việc của mình và bằng một cách nào đó, tôi chọn một thành phố hoàn toàn xa lạ để viết tiếp những điều mới mẻ trong cuộc sống của mình. Nơi đó cũng không hoàn toàn xa lạ khi mà tôi từng có một thời gian công tác dài tại đó về khoảng bốn năm trước – một chuyến công tác dài đủ cho tôi đánh đổi một số điều và học được kha khá những bài học đắt giá – đánh mất một ai đó, từ bỏ một điều gì đó và nhận ra giá trị thực một số vấn đề của chính mình.

Tuổi trẻ đó đã luôn đầy nhiệt huyết, khao khát và sẵn sàng lao theo những điều mà trái tim cho rằng đúng đắn nhưng trái tim thường mù quáng và đi nhầm đường…

z594103213730_53b5747fbd767129c62e2df9f6960d6cNhững tháng năm đó, tôi đã biết được thế nào là sống một mình ở một thành phố hoàn toàn xa lạ, không người quen biết và luôn bận rộn trong chính công việc của mình. Tuổi trẻ đó đã chọn công việc làm con đường đi về phía trước như một tôn chỉ mà không điều gì có thể thay đổi được. Tôi hiểu rõ cảm giác một mình làm việc từ khi mở mắt ra đến khi quay trở về căn phòng khách sạn lạnh lẽo chỉ có một mình là thế nào. Tôi hiểu rõ cảm giác hàng ngày phải ăn qua bữa ở những hàng ăn nhàm chán và không cách nào hợp khẩu vị như thế nào. Tôi vẫn nhớ rõ những ngày mưa dầm dề, cơ thể nóng bừng và một mình đi trong cơn mưa ấy để về nhà đã khiến tôi thấy mệt mỏi như thế nào. Tôi vẫn chưa quên những đêm ngồi bên khung cửa sổ nhìn xuống ngã tư đường vàng vọt ánh đèn mà lòng thấy dâng lên một nỗi cô đơn tưởng chứng bất tận. Tất cả cảm xúc mệt mỏi, chán chường, cô đơn, hay thậm chí muốn buông bỏ cũng đều trải qua khi một mình với công việc bản thân đã chọn. Chính những thời khắc như thế, chính những giai đoạn khó khăn ấy đã khiến tôi hiểu thêm nhiều điều, nhìn thấu nhiều người và vỡ ra những điều mà trước đó chưa từng nghĩ ra.

z594103230015_a541d2d6630328c1327d509a29637d15Tuổi trẻ đó, tôi đã đánh rơi tình yêu khi còn mải mê lao theo công việc, tôi đã chọn từ bỏ một người và phải thật lâu về sau tôi mới nhận ra bản thân đã mắc sai lầm thế nào khi không từ bỏ sớm hơn. Chúng ta luôn có những chọn lựa mà chính bản thân cũng mơ hồ về chúng và phải thật lâu sau đó mới nhận ra điều đó thật là đúng hay sai, là nên hay không, là cơ hội hay tiếc nuối. Đến lúc này, thật lâu sau đó, tôi vẫn không nuối tiếc cho quyết định ấy. Không hề có quyết định nào là đúng hay sai là “hoàn toàn không hối hận”, chỉ có chúng ta quyết định cho mình và luôn cố gắng để quyết định ấy trở nên xứng đáng. Nếu có thể hãy cố gắng đến cùng để bản thân không phải tiếc nuối hoặc từ bỏ thật nhanh để khiến chúng trở thành một sai lầm hoàn hảo.

Chúng ta, ai rồi cũng có những tháng ngày thuộc về tuổi trẻ như thế! Nhiệt huyết, sai lầm, vấp ngã, đứng lên và đi tiếp con đường chính mình đã chọn. Giống như việc tôi chọn quay lại thành phố này với một công việc mà có lẽ đời này sinh tôi ra chỉ để thực hiện chúng. Hoặc là chúng cần có tôi để hoàn thành, hoặc là tôi cần có chúng để khiến cuộc sống trở nên ý nghĩa, hoặc chúng và tôi cần có nhau để làm nên một điều gì đó thật khác biệt mà không một ai, không một điều gì có thể thay thế được.

z594101323017_e01f75c649d55775745ac15403f533caThành phố nơi tôi đến vẫn vậy, không ồn ào hơn, không đông đúc hơn, không mỏi mệt hơn,… Tất cả đều như thế, chỉ là tôi khác đi. Dưới một góc nhìn khác, một luồng suy nghĩ khác và một lối tư duy khác. Tôi vẫn ở cùng một khu với nơi trước đây từng ở, cách đó một vài ngã tư đông đúc. Hàng ngày, vẫn có thể đi ngang khu trung tâm thương mại với những tòa nhà chọc trời – nơi làm việc cũ để nhìn ngắm những thứ hàng hóa xa xỉ vẫn trưng bày sau những tấm kính bóng loáng. Mọi thứ vẫn thế, chỉ tôi khác đi.

Tôi không còn những nỗi hoang mang trong suy nghĩ như những ngày trẻ, trái lại tôi bắt đầu công việc vào lúc 8 giờ sáng trong khi vừa đặt chân xuống sân bay lúc 3 giờ sáng sau một chuyến bay đêm. Tôi trở nên mạnh mẽ hơn, tôi cảm giác bản thân như một chiến binh đang bước vào cuộc chiến cho riêng mình – thánh địa của tài năng và khối óc, nơi tôi có thể làm việc mười hai giờ một ngày với hàng trăm công việc mà bạn có thể cũng như không thể gọi tên, và kết thúc ngày làm việc bằng một câu chúc ngủ ngon đến chú gấu bông trước khi chìm sâu vào giấc ngủ bởi những mỏi mệt trong ngày.

z594103249471_2059d2ec6cbb35bd71cd84ee3692c3ccTôi nhận ra mọi thứ đều khác đi khi chúng ta thay đổi cách nhìn nhận cũng như sự trưởng thành của chính mình. Cũng chính hoàn cảnh ấy, khó khăn ấy và từng ấy mỏi mệt, nhưng với cái nhìn từ một người đi qua nhiều điều mà việc viết ra hay nói ra cũng không thể diễn tả hết thì lại chẳng đáng kể gì. Chúng ta rồi sẽ trưởng thành, nhìn rõ hơn những điều từng khiến cả con tim và khối óc mơ hồ, sẽ trở nên quyết đoán hơn và hiểu rõ bản thân mình hơn trước những quyết định liên quan đến bản thân trong những thời khắc quan trọng.

Chúng ta rồi sẽ trưởng thành, bằng cách này hay cách khác nhưng sẽ chẳng tránh khỏi những quyết định khiến bản thân cảm thấy tiếc nuối. Đó là tuổi trẻ.

Tuổi trẻ là những chuyến đi dài để cảm nhận về một cuộc sống đa chiều, đa sắc và thực tế hơn rất nhiều cho những kẻ mộng mơ.

Carmen

Lady in red. Tác giả là đứa con gái đời đầu 9x, sinh ra ở đất Sài Gòn ồn ào, hàng ngày vẫn băng qua những con đường khói bụi để mưu sinh, nhan sắc tầm thường, tài năng kém cỏi nên nỗi chỉ bán chữ dạo trong cõi đời này để lật lên những đau thương mà kiếm sống. Chọn cô đơn làm bạn, ân ái cùng sự điên cuồng của tâm hồn để vẽ nên những trái tim bằng máu chính mình trong màn đêm.