Giấc ngủ đơn côi – Phần 41

0

Có những giấc mơ không mang tên anh cũng chẳng mang tên em…

Chúng chỉ là một niềm khao khát âm ỉ nhưng không ngừng ngấu nghiến những điều tồn tại quanh chúng một cách tham lam và tàn nhẫn.
Trong những ngày mệt nhoài, tôi nằm trong căn phòng kín với thứ bóng tối mờ nhạt giữa lòng Hà Nội nghe tiếng điều hòa chạy đều đều như thể một giai điệu nào đó chán ngắt cứ vang lên không thể dừng lại. Có mùi hương nhè nhẹ lan ra từ làn da của tôi như một loại chất gây nghiện nào đó đưa tôi chìm vào giấc ngủ cô độc.
Chiếc váy ngủ trễ nải như mơn man da thịt nhưng cũng không bằng những cái chạm từ đôi bàn tay thô ráp. Tôi khẽ lướt dọc đùi bằng những ngón tay thon dài của mình đến tận ngực,… nhưng tất cả chỉ là những cảm xúc trơ trọi và khô khốc.
Đêm cứ thế mà tàn… trong giấc ngủ đơn côi.

2017-01-15 16.34.42Thời gian cứ thế trôi qua, bất kể đêm hay ngày, tôi dùng hầu hết thời gian rảnh của mình để nằm vùi vào chăn đệm nhung lụa như những bàn tay không ngừng ve vuốt làn da ngày càng trở nên xanh xao và mỏng tang của mình.

“Ngày đó nếu biết sẽ cách xa

Ta cứ xem nhau không quen là hơn.

Ngày đó nếu biết quá khó khăn

Ta như thông lặng im muôn kiếp.

Ngày đó nếu biết trước xót xa

Ta cứ xem nhau như bao người qua.

Tình đó nếu biết trước đớn đau,

Ta cứ như chim bình yên ca hát…”

Những giai điệu chầm chậm, buồn bã không ngừng vang vang trong căn phòng nhiều ngày không có ánh nắng mặt trời khiến mọi thứ trở nên u ám hơn bình thường… Tôi khoác trên người bộ đồ ngủ lụa mềm, nằm yên trong thứ màu trầm đục ấy không biết bao lâu. Tôi dường như không rời khỏi giường ngoại trừ các nhu cầu thiết yếu khác và gần như không rời khỏi nhà nếu không đi làm. Mọi thứ quanh tôi như một vòng tròn khép kín và an toàn đến đáng sợ. Mỗi ngày, tôi đi làm, chiều về ghé qua cửa hàng mua một ít thực phẩm cho bữa tối. Khi bữa tối một mình kết thúc cũng là khi tất cả công việc khác như giặt giũ, rửa bát cũng được kết thúc – chúng đồng nghĩa với việc kết thúc một ngày. Toàn bộ thời gian sau đó, tôi vùi mình trên giường, trong bộ váy ngủ gợi cảm, mùi hương quyến rũ, men rượu say nồng và nỗi cô đơn không thể diễn tả bằng bất kỳ bút mực nào.

lady 907 (14)

“Về đâu em hỡi khi gối chăn còn lại hơi ấm đêm nao

Xin giữ cho anh câu hứa trên đôi môi đến bạc đầu…”

Giọng nam trầm ấm vang vang với những giai điệu buồn da diết không ngừng cất lên trong không gian nhỏ bé đầy nỗi buồn ấy. Những cảm xúc, màu sắc như thể bện chặt vào nhau thành một thể thống nhất nhấn chìm tôi vào đó. Giấc ngủ cứ đến rồi đi, những cơn mơ chập chờn bủa vây khắp căn phòng như thể một lời nguyền nào đó đang ám ảnh lên chính tôi.

Có những cơn mơ đầy màu sắc hoang lạc với một người đàn ông lạ, một vụ cưỡng hiếp diễn ra chớp nhoáng và váy áo tơi tả. Hậu quả là những vết bầm lưu lại khắp thân thể như một sự đánh dấu. Nhiều đêm kết thúc với sự hụt hẫng khi tôi bừng tỉnh giấc và nhận ra những nụ hôn ướt át kia chỉ là mơ. Những áp lực hàng ngày khiến tôi dệt cho chính mình những giấc mơ hoang đàn như một cách cân bằng lại cuộc sống.

Tôi khao khát một bàn tay đàn ông mạnh mẽ có thể đè nghiến mình giữa những nhung lụa mơn man da thịt mỗi ngày. Tôi thèm muốn một sự sỗ sàng hơn là những ngón tay mong manh lướt dọc thân thể hòng tìm kiếm chút run rẩy của da thịt. Tôi mơ những nụ hôn dài và ướt át chứ không phải những thỏi son dưỡng hàng hiệu mỗi đêm lại phủ lên đôi môi một lớp căng mọng. Tai tôi thèm nghe tiếng rên rỉ và gào thét, những âm thanh hoang dại ấy dường như trôi vào quên lãng về miền nào xa lắm trong ký ức. Tấm lưng thon nhớ những vết cào xước đau đớn trong những lần làm tình đầy hoang dại. Tôi nhớ những hơi thở hổn hển, gấp gáp phả vào tai, vào gáy theo từng nhịp đẩy về phía trước. Bên trong tôi đang được lấp đầy bằng thứ cảm xúc bản năng nhất, điên cuồng nhất và mạnh mẽ nhất.

lady-804-1

Tôi cứ nằm yên như thể một cái xác và nhắm nghiền mắt để nhớ về những đêm hoang lạc như thế, thử mường tượng ra một thân thể đàn ông bên cạnh ngay lúc này. Tôi cho phép mình mơ hoang về một gã đàn ông nào đó sẽ bước lên giường và giải phóng những thứ năng lượng thừa mứa đang dồn nén trong cơ thể và cố che giấu bằng thứ ánh sáng mờ đuc của căn phòng ngủ.

Những vết bầm sẽ lưu lại trên làn da trắng xanh xao để minh chứng cho những điều điên loạn nhất được đêm đen chọn làm đồng lõa. Tất cả chỉ là niềm khao khát và những cơn mơ hoang đường để khi mặt trời thức giấc thì mọi thứ lại tan biến như chưa từng tồn tại.

Tôi lại sống cuộc sống trong vòng tròn an toàn đến đáng sợ, một vòng lặp không thể thoát ra và không thể chen vào. Chỉ có thể là như thế với những giấc mơ đầy sắc dục.

Carmen

Lady in red. Tác giả là đứa con gái đời đầu 9x, sinh ra ở đất Sài Gòn ồn ào, hàng ngày vẫn băng qua những con đường khói bụi để mưu sinh, nhan sắc tầm thường, tài năng kém cỏi nên nỗi chỉ bán chữ dạo trong cõi đời này để lật lên những đau thương mà kiếm sống. Chọn cô đơn làm bạn, ân ái cùng sự điên cuồng của tâm hồn để vẽ nên những trái tim bằng máu chính mình trong màn đêm.