Chúng ta nói gì trong lặng im – Phần 15

0

Có khi nào bạn ngồi ngẫm về ý nghĩa của những lặng im sau một mối quan hệ…?

Với một số người thì chúng hoàn toàn chẳng có ý nghĩa gì nhưng với một số người thì chúng là tất cả, đủ để họ nhìn thấu, hiểu rõ hàng trăm ngàn chuyện từng xảy ra và đủ để chọn cho bản thân một con đường khác – con đường đưa họ đến với bình yên.

2017 08 20 17 33 14 768x1024 - Chúng ta nói gì trong lặng im - Phần 15 - viet-lach, khi-chung-ta-yeu

Im lặng khiến chúng ta có thời gian nhìn lại tất cả, xâu chuỗi vấn đề và hiểu chúng một cách logic nhất, rõ ràng nhất cho dù chuyện là hạnh phúc hay đau khổ, cho dù là được hay mất thì người ngẫm hết những chuyện ấy là người nặng tình, yêu đậm sâu hơn. Trong im lặng ấy, mọi thứ càng lúc càng rõ ràng hơn như thể cơn mưa gột sạch những lời hứa suông, những câu nói dối để khuất lấp những điều gian dối của kẻ khác. Im lặng như thế một tấm gương soi rọi cho ta sự thật, làm rõ chân tướng mọi việc mà cho dù có muốn chối bỏ cũng không thể.

Người ta thường tự lừa dối mình trong những hạnh phúc ảo tưởng nhưng khi sự thật phơi bày ra thì mấy người có thể chấp nhận. Chính im lặng là lúc mà lòng người có thể bình tâm đối diện với những vết thương, nhũng nỗi đau mà cho dù thế nào cũng không thể phủ nhận rằng chẳng hề cảm thấy chúng. Nỗi đau nếu tồn tại thì chúng luôn ở đó, liệu chúng ta có đủ can đảm hay không để nhìn rõ vào nỗi đau ấy và băng bó cho chính mình.

Chúng ta kỳ thực chẳng nói gì với nhau trong lặng im, chỉ có những màn độc thoại sâu trong màn đêm tĩnh mịch có mùi thuốc lá cháy dở, có mùi rượu nồng trong không gian ngột ngạt, nặng trĩu tâm tư khép kín. Lòng còn yêu thương nhiều nhưng lại chẳng thể bước tiếp con đường với ngần ấy an yên thì biết làm sao cho một đoạn đường rẽ ngang…

z746840208835 df211b3b07a42d822a07b41350ce18cd 768x1024 - Chúng ta nói gì trong lặng im - Phần 15 - viet-lach, khi-chung-ta-yeu

Trong những lần độc thoại ấy không có nước mắt, không có than khóc chỉ có nhìn thật rõ, thật thấu, cảm nhận từng vết thương còn rỉ máu, chạm vào từng vết sẹo chưa khép miệng để biết tình yêu kia mang đến cho ta những thú đau thương nào ngoài những lời ngọt ngào dối trá. Khi mà nỗi đau cũng cô đặc lại trong trái tim và lý trí đóng chặt cánh cửa của cảm xúc là khi mọi đau đớn chỉ còn là vài ba câu chuyện ngắn sau một cái cười nhếch mép. Chuyện càng bình thản thì lòng người càng băng giá bởi nỗi đau ấy cào xé biết bao lần mới trở nên yên tĩnh như hồ thu một ngày lặng gió. Người nghe chẳng cảm thấy gì, người kể chẳng thể cảm thấy thêm gì.

Có những tha thứ, có những bao dung, có những hy vọng, có những mong chờ… Tất cả điều đó thừa thãi cho một hạnh phúc viên mãn đến trọn đời nhưng biết làm sao khi tất cả hồi đáp chỉ là một nỗi vô tâm đến chết lặng con tim mình. Ta đủ yêu thương nhưng chẳng thừa cho kẻ không xứng đáng. Ta đủ bao dung chẳng thể cho kẻ không biết đường về. Ta đủ nhưng người thì không. Lòng ta chẳng thể dành riêng cho người không đáng bởi còn nhiều lắm khát khao một hạnh phúc tròn đầy.

Vốn dĩ vẫn là “Y bất như tân, nhân bất như cố” nên lòng chấp nhận hiện tại mà sống, cứ thế mà bước tiếp, đi qua hết những đoạn trường xưa cũ mà nhìn về một ngày mai tươi đẹp hơn.

Carmen

Lady in red. Tác giả là đứa con gái đời đầu 9x, sinh ra ở đất Sài Gòn ồn ào, hàng ngày vẫn băng qua những con đường khói bụi để mưu sinh, nhan sắc tầm thường, tài năng kém cỏi nên nỗi chỉ bán chữ dạo trong cõi đời này để lật lên những đau thương mà kiếm sống. Chọn cô đơn làm bạn, ân ái cùng sự điên cuồng của tâm hồn để vẽ nên những trái tim bằng máu chính mình trong màn đêm.