Hẹn anh nơi cuối bể cùng trời

0

Hẹn anh nơi đó…

Về sau, anh nhớ rõ, có người đã hẹn anh nơi cuối bể cùng trời. Khi đó, anh đã hỏi “đâu là cuối bể cùng trời”. Người nọ không đáp, chỉ nhìn anh mỉm cười.

Nhà người nọ có một cây bọ cạp vàng mà người nọ rất thích gọi là Osaka xuân muộn, thỉnh thoảng gọi tắt là xuân muộn. Đôi khi, người nọ nói nhanh quá, anh sẽ nghe thành “sầu muộn”. Ngày ấy không nhớ là giữa tháng ba hay tháng sáu, những đoá hoa vàng trải dài như chuỗi lệ rơi.

image1 1024x682 - Hẹn anh nơi cuối bể cùng trời - van-cua-cac-nang, tham-khao
Anh yêu một người con gái có tên của một dòng sông, Nhật Lệ. Nàng quản lý một phòng tranh. Tâm tính yếu ớt, ngây thơ buồn như một đám mây. Anh yêu nàng mười năm, rồi như bao dòng sông, nàng đổ ra biển lớn. Mất hút. Anh cũng đi lấy vợ. Qua mai mối. Lòng đã phong kín lớp lớp sương.
Trước ngày cưới, người nọ ngồi cùng anh đến lúc gà gáy tàn canh. Lẳng lặng. Bữa ấy mưa xuân đã lất phất bay. Mắt kính của người nọ phủ một tầng mờ ảo. Sau, người nọ xuất gia. Một lần qua sông gặp xoáy nước. Cây hoa vàng ở nhà người nọ dần héo rũ, trơ lại cành khô. Anh cuối cùng cũng biết thế nào là “cuối bể cùng trời”.

Sưu tầm

Lady in red. Tác giả là đứa con gái đời đầu 9x, sinh ra ở đất Sài Gòn ồn ào, hàng ngày vẫn băng qua những con đường khói bụi để mưu sinh, nhan sắc tầm thường, tài năng kém cỏi nên nỗi chỉ bán chữ dạo trong cõi đời này để lật lên những đau thương mà kiếm sống. Chọn cô đơn làm bạn, ân ái cùng sự điên cuồng của tâm hồn để vẽ nên những trái tim bằng máu chính mình trong màn đêm.