Vì sao chúng ta kết hôn? – Phần 14

0

Hôn nhân là nơi mà không có điều gì hay lý do gì có thể xóa nhòa phần yêu thương và trách nhiệm của mỗi người đối với người kia và khi một trong hai không còn đứng vững thì người còn lại sẽ là điểm tựa sau cùng của họ.

z711027097584_65c5ac8e5bfc9a5ac9238cdd1bfc9058

Chúng ta kết hôn vì điều gì? Có khi nào bạn tự hỏi mình điều đó hay chỉ đơn giản nó là điều cần phải diễn ra trong cuộc đời mỗi người như thể việc một đứa trẻ sẽ biết ngồi, biết đứng, biết đi…?

Tôi luôn tự hỏi mình vì sao và vì sao. Vì yêu? Vì cần một người bên cạnh như bao người khác? Vì đó là mong muốn của gia đình? Vì đó là điều cần làm nếu không muốn trở nên khác biệt? Vì cần một người nối dòng dõi? Vì phải như thế?….

Tôi không nghĩ những lý do đó đủ lớn và đủ thuyết phục tôi cho một câu trả lời. Có lẽ với tôi là không đủ.

Vì yêu mà cưới thì khi tình yêu chuyển sang một hình thái khác liệu hai người có còn sống chung với nhau hết những ngày tháng sau? Vì gia đình thì đâu mới là cuộc sống của bạn? Vì muốn sống như một bản sao bằng cách né tránh sự khác biệt? Vì một đứa trẻ? Vì điều gì?

Tất cả đều không phải lý do, và tất cả chúng không đáng để bạn ném cuộc đời mình vào cuộc hôn nhân mà chính bạn là kẻ mơ hồ, đầy hoang mang trên hành trình mới mở ra trước mắt. Tôi tin rằng người ta chỉ kết hôn khi cả hai thấy cần nhau trong cuộc sống để chia sẻ, thấu hiểu và yêu thương nhau chân thành.

DSC_1758

Tôi không nghĩ độc thân là xấu hay điều gì quá khác biệt trong xã hội này, thế nên bạn không cần ném đời mình vào một cuộc hôn nhân mà chính bạn không hề mong đợi. Nếu bạn cần một đứa con cho tình yêu mẫu tử/ phụ tử thì khoa học ngày nay sẵn sàng giúp bạn thực hiện ước mơ đó mà không cần chọn cách chung sống với một người khi bạn chưa hoàn toàn sẵn sàng. Bạn được sinh ra với một cuộc sống mới mẻ, đừng vứt bỏ đời mình vào những thứ tưởng như ‘phải thế’.

Hạnh phúc của bạn chỉ có bạn mới hiểu rõ, chẳng phải giống người khác mới là đúng và hạnh phúc. Kết hôn không phải một chặng đường bắt buộc, bạn có thể đi vòng qua chúng, đi tắt qua mà không cần do dự dừng lại khi bản thân chưa cảm nhận được sự sẵn sàng của bản thân cũng như người dành cho mình.

Tôi luôn tin rằng hôn nhân là khi tôi và người ấy cùng mong muốn xây dựng một cuộc sống tốt đẹp cùng nhau. Khi mà cả hai có thể chia sẻ một cách chân thành và muốn xây dựng những mơ ước, những điều tốt đẹp với nhau trpng những ngày còn lại trong đời mình. Hôn nhân là khi bản thân ta nhận thấy phần trách nhiệm của mình trong chính cuộc sống của người kia và ý thức được điều mình làm sẽ khiến người kia cảm thấy thế nào, hạnh phúc ra sao. Hôn nhân không chỉ là cảm xúc mà còn là trách nhiệm đối với nhau để hôn nhân ấy thành công.

Tôi luôn nghĩ hôn nhân như một loại hợp đồng mà hai đối tác phải luôn tìm hiểu, đáp ứng và giải đáp thắc mắc cho bên kia để loại sản phẩm/ dịch vụ của mình luôn khiến đối phương hài lòng và không ngừng cải tiến chúng theo thời gian. Nghe có vẻ tính toán nhưng tôi nghĩ nó thực tế hơn nhiều so với việc mộng mơ về cuộc hôn nhân chỉ một màu hồng bay bổng.

2016-11-15-07-55-53

Hôn nhân là trong mưa gió và khi cả thế giới quay lưng với ta thì người kia luôn vững vàng chờ đợi ta về để an ủi, vỗ về trái tim ta mỏi mệt. Hôn nhân là yêu thương và quan tâm cả khi giận hờn, hiểu lầm nhau. Hôn nhân là nơi mà không có điều gì hay lý do gì có thể xóa nhòa phần yêu thương và trách nhiệm của mỗi người đối với người kia và khi một trong hai không còn đứng vững thì người còn lại sẽ là điểm tựa sau cùng của họ. Đó là hôn nhân trong suy nghĩ của tôi. Một cuộc hôn nhân không có nhiều lãng mạn nhưng bền vững và gắn bó bởi những cam kết được viết bằng yêu thương và trách nhiệm tự nguyện.

Carmen

Lady in red. Tác giả là đứa con gái đời đầu 9x, sinh ra ở đất Sài Gòn ồn ào, hàng ngày vẫn băng qua những con đường khói bụi để mưu sinh, nhan sắc tầm thường, tài năng kém cỏi nên nỗi chỉ bán chữ dạo trong cõi đời này để lật lên những đau thương mà kiếm sống. Chọn cô đơn làm bạn, ân ái cùng sự điên cuồng của tâm hồn để vẽ nên những trái tim bằng máu chính mình trong màn đêm.