Lồng đèn giấy

0

Mỗi mùa Trung Thu tôi đều háo hức và mong ngóng một chiếc lồng đèn con cá mà mẹ từng mua cho tôi rất nhiều năm về trước bên chiếc bánh nướng vàng ruộm rất truyền thống.110909dsdentrungthuhn03

Một mùa Trung Thu nữa lại đến. Tôi đi qua phố Hàng Mã với cơ mang nào là lồng đèn được thiết kế kiểu dáng đẹp mắt với đèn lấp lánh hay âm thanh vui nhộn. Bọn trẻ con vô cùng thích thú với những món đồ chơi mới lạ ấy! Vẫn còn đâu đó những gian hàng bán loại lồng đèn làm bằng giấy bóng kính đỏ, những đường nét tô vẽ thủ công, thô sơ nhưng chứa đầy một trời tuổi thơ của tôi ở đó.

Tôi nhớ những năm tôi còn bé, khoảng bốn hay năm tuổi gì đó, gia đình tôi dời đến vùng ngoại ô của Sài Gòn sinh sống. Khi đó gia đình tôi còn rất khó khăn và có lẽ tôi là đứa trẻ duy nhất được đi học mẫu giáo ở đấy. Bọn trẻ con lúc ấy thường nhìn tôi với ánh mắt thật ghen tỵ và thèm thuồng bởi trông tôi luôn sạch sẽ, ăn mặc tươm tất và đến trường mỗi ngày với những câu chuyện luôn mới mẻ.

Tôi nhớ những đêm Trung Thu bị mất điện không biết vô tình hay hữu ý nhưng nhờ đó mà tôi có thể xách chiếc lồng đèn làm bằng giấy kính đỏ với những nét vẽ đầy sắc màu đi loanh quanh trong khu xóm nhỏ. Tôi đi một cách kiêu hãnh và tự hào về chiếc lồng đèn của mình khi mà bọn trẻ khác chỉ là những cái vỏ lon sữa bò đục lỗ, treo thêm sợi dây kẽm. Nhà tôi khi đó tuy nghèo nhưng điều tôi tự hào nhất vẫn là tôi vẫn được đi học đầy đủ và không bao giờ phải lấm lem bùn đất như lũ trẻ kia khi cha mẹ chúng chỉ biết lo làm ăn bằng những buổi đánh lưới đêm hay phiên chợ sớm mà quên mất những đứa con cũng cần được chăm sóc. Cái nghèo khiến họ chỉ còn chỉ sức để lo miếng ăn, manh áo.da-sac-mau

Ngày mang lồng đèn con cá xinh xắn đến trường, tôi vẫn chỉ dám len lén nhìn chúng bạn xúm xít quanh những chiếc lồng đèn to lớn và xinh đẹp. Khi mà những gia đình giàu có mua cho con họ những chiếc lồng đèn to và màu sắc sặc sỡ khiến bất kỳ đứa trẻ nào cũng thích thú tôi chỉ biết nhìn chiếc lồng đèn nhỏ của mình tự an ủi. Những ngày hội Trung Thu ở trường là những ngày tôi đều thấy không vui bởi cảm xúc mặc cảm về chiếc lồng đèn hình chú cá đơn giản và be bé như thân hình gầy gò của tôi khi ấy. Tôi cũng không hiểu vì sao mà ngay cả cô giáo cũng nói với tôi rằng hãy chụp hình với lồng đèn hình chim công của một bạn cùng lớp vì bố mẹ tôi đã đăng ký cho tôi một pô ảnh và vì chiếc lồng đèn kia đẹp hơn, rực rỡ hơn và cũng đắt đỏ hơn. Tôi không thấy vui hơn vì điều đó, thậm chí đến bây giờ cũng không nhớ trong bức ảnh ấy gương mặt của tôi trông như thế nào.

Có lẽ đó là một trong những sự tổn thương đơn thuần nhất với đầy ngây ngô và không hiểu vì sao của một đứa trẻ bốn tuổi mà tôi vẫn mang trong lòng đến tận hơn hai mươi năm sau để chúng tái hiện lại trong mỗi mùa Trung Thu. Có lẽ điều đó trở thành một tổn thương mà tâm lý học gọi là vết đen tâm lý. Mỗi mùa Trung Thu tôi đều háo hức và mong ngóng một chiếc lồng đèn con cá mà mẹ từng mua cho tôi rất nhiều năm về trước bên chiếc bánh nướng vàng ruộm rất truyền thống.

Mùa Trung Thu năm đó, tôi đã thấy thật buồn!

Carmen

Lady in red. Tác giả là đứa con gái đời đầu 9x, sinh ra ở đất Sài Gòn ồn ào, hàng ngày vẫn băng qua những con đường khói bụi để mưu sinh, nhan sắc tầm thường, tài năng kém cỏi nên nỗi chỉ bán chữ dạo trong cõi đời này để lật lên những đau thương mà kiếm sống. Chọn cô đơn làm bạn, ân ái cùng sự điên cuồng của tâm hồn để vẽ nên những trái tim bằng máu chính mình trong màn đêm.