Lời kêu cứu – Phần 6

0

Tôi biết mình bị trầm cảm và nó đã diễn ra một thời gian khá dài. Thậm chí còn trước khi tôi rời khỏi gia đình để sống một cuộc sống độc lập trong căn phòng quanh năm không có ánh sáng mặt trời của mình hiện nay. Tôi bắt đầu tìm hiểu về chứng tâm thần này một cách kiên trì và cẩn thận qua từng ngày, qua sách báo, các tạp chí y khoa cũng như các thông tin từ internet.lady 376 (16)

Tôi thấy bản thân trở nên thật kỳ quặc khi lại tìm hiểu về chứng bệnh mình mắc phải và phân tích chính những trải nghiệm đau đớn mà bản thân buộc phải trải qua cho dù chúng không hề giúp tình trạng của tôi được cải thiện hơn dù chỉ một chút. Tính cho đến hôm nay thì điện thoại của tôi đã chuyển sang chế độ im lặng hoàn toàn, không kết nối wifi hay dữ liệu di động. Tôi không còn cần đến chúng nữa. Thứ duy nhất kết nối tôi với bên ngoài là mạng internet kết nối trực tiếp vào máy tính qua dây truyền tín hiệu bởi tôi vừa vứt cả thiết bị phát sóng wifi vào sọt rác sáng nay. Tôi nhận ra những kết nối của bản thân với thế giới xung quanh dần trở nên hạn chế và mất dần đi theo thời gian cùng với mức độ bệnh tình của mình.

Tôi chợt nhận ra bản thân đang thực hiện một sự chuẩn bị theo cách chậm rãi nhưng gần như hoàn hảo cho điều gì đó sắp đến. Tôi nhận ra mình vừa đi gặp hết những người bạn thân đã lâu chưa gặp cách đây vài tháng. Cả mộ phần người thân ở quê nhà cũng đã viếng thăm. Một đứa trẻ được mong chờ cũng đã chào đời trong niềm hân hoan của gia đình. Những người cần gặp đều đã gặp, những tác phẩm cần hoàn thành cũng đã gửi cho nhà xuất bản từ vài ngày trước, những người cần cảm ơn cũng đã gửi lời cảm ơn bằng cách nào đó và người cần nói lời tạm biệt cũng đã nói. Mọi việc gần như hoàn chỉnh và tôi không còn điều gì tiếc nuối trong cuộc sống này hay bất kỳ điều gì chưa hoàn thành.

Trong vài ngày gần đây, tôi thường xuyên nghĩ đến chuyện tự sát hơn dù ý nghĩ này đã tồn tại một vài năm trước, trước cả khi tôi sống một mình. Ý nghĩ này gần đây lại rõ ràng hơn và tôi tin rằng chính điều này đã thúc giục tôi gặp gỡ lại những người mình yêu quý như một lời chào tạm biệt trước lúc kết thúc cuộc sống. Tôi nghĩ đến những khoảng tiền lớn mà người thân của tôi sẽ nhận được sau khi tôi chết đi. Với số tiền đó họ sẽ sống một cuộc đời sung túc đến cuối đời mà không cần lo nghĩ điều gì ngoại trừ sự có mặt của tôi.

Tôi xem khá nhiều phim và cũng đọc nhiều tài liệu nói về tự sát, những cách tự sát khác nhau, những địa điểm lý tưởng để thực hiện điều này đều được tôi ghi chú vào sổ tay một cách cẩn thận. Tôi muốn chọn cho mình một cái chết phù hợp, không quá tàn khốc và cũng không mang đến nhiều đau đớn hay kinh hãi cho người khác. Một cái chết hoàn toàn dịu êm và khiến người khác cảm thấy sự hài lòng của tôi trong chính quyết định quạn trọng nhất đời mình. Tôi tin rằng chính trong giây phút đối mặt với cái chết đang đến thật chậm rãi là giây phút tôi can đảm nhất. Tôi không hề chạy trốn hay né tránh chỉ là tôi thấy mình sống đủ để dừng lại, có những điều tôi cần kết thúc bởi không thể để chúng tồn tại thêm nữa.

Tôi biết bản thân đã chống chọi với chứng trầm cảm này thế nào, đã cố gắng thoát khỏi chúng ra sao, đã tìm cách để nói ra những cảm xúc bên trong với người khác bằng cách nào những tất cả đều không hề có tác dụng. Cố gắng không có nghĩa sẽ mang đến kết quả tốt đẹp. Đôi lúc, càng cố gằng sẽ càng mang đến sự hụt hẫng và mỏi mệt vì kết quả sau rất nhiều nỗ lực không như mong đợi. Tôi biết mình đã làm hết sức để giành lấy cuộc sống này nhưng sau cùng thì tôi đã bị chúng nhấn chìm giữa một màu đen đặc quánh của cô đơn, lạnh lẽo và thờ ơ, lạnh nhạt.lady 096 (4)

Người cuối cùng tôi còn muốn giữ mối liên hệ chính là bạn trai nhưng rồi anh ta cũng bỏ tôi mà đi theo những điều anh ta cho rằng quan trọng hơn, cần thiết hơn và cám dỗ hơn rất nhiều. Có lẽ đó là sợi dây duy nhất còn sót lại nối tôi với cuộc sống này nhưng nó đã bị cắt phăng đi bởi lòng người vốn không tránh khỏi đổi thay. Tôi không nhiều bạn, vài người từng thân thiết nhưng guồng quay cuộc sống đã đẩy chúng tôi xa nhau. Ai ai cũng có cuộc sống riêng, kẻ đi xa, người có chồng, kẻ sinh con. Tôi rốt cục là kẻ đứng sau tất cả. Tôi như kẻ đơn độc đứng im lìm trong bóng tối nhìn từng người tìm thấy hạnh phúc. Quanh tôi là những ánh sáng chiếu rọi lên niềm hạnh phúc của người tôi quanh tâm, chỉ có tôi chìm vào bóng tối của đơn độc và buồn thảm.

Anh ta đi rồi, tôi biết anh ta đã đi rồi vì anh ta muốn như thế. Anh ta là lý do duy nhất tôi còn dùng điện thoại di động cho tới lúc này. Tôi cũng chẳng cần điện thoại nữa khi chẳng còn mối quan hệ xã hội nào gắn kết tôi với cuộc sống. Chúng trở nên thừa thãi. Tôi tắt hẳn điện thoại và cất vào ngăn tủ một cách cẩn thận.

Tôi tin rằng mình sẽ nhanh chóng tìm được cách tự sát thích hợp bởi đêm qua tôi đã nhìn thấy Hera trong bóng tối. Bà ta đang chờ tôi, chờ đợi đặt lên môi tôi một nụ hôn đầy yêu thương và vĩnh viễn. Đây không phải lần đầu tiên bà tìm đến tôi nhưng tôi biết rằng sẽ là lần cuối cùng bà đến. Tôi biết rõ như thế. Chắc chắn là như thế.

Carmen

Lady in red. Tác giả là đứa con gái đời đầu 9x, sinh ra ở đất Sài Gòn ồn ào, hàng ngày vẫn băng qua những con đường khói bụi để mưu sinh, nhan sắc tầm thường, tài năng kém cỏi nên nỗi chỉ bán chữ dạo trong cõi đời này để lật lên những đau thương mà kiếm sống. Chọn cô đơn làm bạn, ân ái cùng sự điên cuồng của tâm hồn để vẽ nên những trái tim bằng máu chính mình trong màn đêm.