Người lạ cho mỗi người – Phần 23

0

Ai rồi cũng có lúc cần một người lạ – người nghe ta nói dù chẳng hiểu hết chuyện cũng không khuyên nhủ điều chi. Điều duy nhất là cần là ai đó lắng nghe những tâm tư sâu thẳm trong lòng dù biết người cần nghe đã chẳng muốn nghe, chẳng muốn hiểu.chị châu -10

Lúc nào đó, trong bộn bề cuộc sống với những cảm xúc lẫn lộn của vui buồn và hụt hẫng người ta sẽ cần một người lạ. Người lạ có thể là bất kỳ một ai đó chỉ cần có thể dành thời gian bên cạnh một lúc, lắng nghe những điều mà ta muốn nói dù không thể hiểu hết, không thắc mắc, không hỏi han về những vết thương đã cũ, những chuyện đã qua. Một người có thể lặng thầm lắng nghe và cho mượn một bờ vai, cho vay một cái hôn hay nương tựa một vòng tay cho dù là phút chốc, là tạm bợ.

Trong những khoảng thời gian chợt nhớ về chuyện đã qua, ta lại muốn quay lại dù là giây phút để lần nữa ngắm nhìn niềm hạnh phúc từng có trong tầm tay. Có những tiếc nuối, những nỗi buồn không nói thành lời, chẳng gọi thành tên, chúng chỉ nằm yên trong nỗi lòng sâu thẳm như chiếc mỏ neo chìm sâu dưới lớp bùn dày đặc quánh của con sông cuộc đời đang mải miết trôi.

Tôi luôn hiểu rõ rằng cuộc sống này chẳng có điều gì là thuộc về mình một cách vô điều kiện. Mọi việc đều là lựa chọn và quyết định. Không có ai sinh ra là dành cho ai cũng chẳng có tình yêu nào là vĩnh cửu. Mọi điều là do bản thân đã định đoạt như thế nào mà thôi. Có những lúc, tôi chợt nhớ về kỷ niệm nào đó khi đi qua một góc phố quen nhưng tôi lại tự nhắc nhở chính mình rằng tất cả nay đã là quá khứ. Kỷ niệm là điều khó quên nhưng người cũ nay sẽ không quay lại.

Những khi buồn tôi thường uống rượu một mình, trong bóng tối của lặng thinh, có tiếng nức nở trong tim chợt vang vọng khắp không gian. Không có nước mắt nhưng sao bờ vai run rẩy đến mệt nhoài của đơn độc. Người như thế nào mà không có tâm sự chứ? Là người như thế nào thì sắt đá qua hết cuộc đời nhiều đoạn trường? Là người thế nào mà tâm lạnh lùng không cảm xúc cũng chẳng tâm sự? Tôi đều không biết. Tôi chỉ biết bản thân thật sự mệt mỏi với những tâm tư luôn chôn kín vào lòng khi mọi chuyện cứ êm đềm như nước hồ thu phẳng lặng. Đôi lần mặt hồ kia dậy sóng nhưng nào ai hay, ai bận lòng thế nên nhắm mắt bước qua. Bởi kỳ thực nếu bản thân cũng không hiểu nổi chuyện của chính mình thì làm sao có thể yêu cầu người khác bận tâm?chị châu -13

Đôi lúc tôi cần một ai đó, một ai đó có thể cho mượn bờ vai để tựa vào trong những đêm đông gió lùa qua khung cửa khép hờ, một vòng tay dẫu hững hờ nhưng đừng buông lơi, một cái hôn chỉ là chút chạm nhẹ và ẩm ướt đừng khô khốc nhạt nhòa. Tôi có đòi hỏi quá không? Một người đừng hỏi vì sao tôi im lặng, đừng hỏi điều gì đang gào thét trong lòng, đừng trách sao tôi lại thờ ơ,… Cứ hãy bình thản cho tôi vay mượn chút bình yên từ lâu tâm hồn thiếu vắng.

Ai đó rộng lượng cho tôi xin chút yên bình trong những đêm chìm trong thứ men cay đầu lưỡi với màu đỏ đầy mê hoặc lòng người? Ai đó cho tôi chút niềm tin vào những dáng vẻ con người nay đã trở nên gian dối? Ai đó cho tôi chút thời gian…?

Ai ai cũng cần cho mình một người lạ để trút hết nỗi lòng trong những ngày mệt nhoài. Người lạ ấy rốt cục có hay không? Hay chỉ là chút hoang đường để tự lừa dối con tim rằng mọi thứ sẽ ổn, sẽ thôi đớn đau?

Carmen

Lady in red. Tác giả là đứa con gái đời đầu 9x, sinh ra ở đất Sài Gòn ồn ào, hàng ngày vẫn băng qua những con đường khói bụi để mưu sinh, nhan sắc tầm thường, tài năng kém cỏi nên nỗi chỉ bán chữ dạo trong cõi đời này để lật lên những đau thương mà kiếm sống. Chọn cô đơn làm bạn, ân ái cùng sự điên cuồng của tâm hồn để vẽ nên những trái tim bằng máu chính mình trong màn đêm.