Gọi là “thương”

0

Bạn sẽ gặp nhiều người, họ đến với lời hứa yêu thương và mang đến bình yên nhưng đoạn đường đi chung lại quá ngắn. Chỉ ngay ngã rẽ phía trước thôi, họ sẽ rẽ ngang để bạn một mình bước tiếp lẻ loi.

chuyen-cua-Scarlet
Rồi bạn sẽ gặp một người, có thể là trong lúc thất vọng nhất, niềm tin dường như chẳng còn, họ đến với những tổn thương chưa lành. Hai người nhìn nhau mà thấy hiểu, thấy muốn lắng nghe nhau để sẻ chia, an ủi và xoa dịu.
Một người mình muốn thương cho hết những ngày trước mắt, muốn ôm lấy họ cho qua những bão giông đang gào thét, muốn thấu hiểu hết từng đó nỗi đau đang chất chồng. Có khi mới gặp một lần, nói chuyện vài lần mà thấy thương, thấy hiểu nhau nhiều lắm. Cảm giác như một phần thất lạc đã tìm lại được. Thấy sao mà họ thiệt giống mình, sao mà họ tốt với mình, sao mà chân thành với mình đến vậy.
Ừ, thì mình thương họ. Cái thương không như chữ “yêu” người ta hay nói. Mình thương vì cái tính tình, vì cái nỗi hay buồn lo rồi nghĩ cho người khác. Mình thương những cái mộc mạc chân phương chứ không phải bạc tiền hay danh vọng.
Cái thương thiệt tình nó nhẹ nhàng lắm! Mình mong họ vui dù mình có buồn một chút, thiệt thòi một chút cũng không sao. Mình vì thương mà không dám nói thương, sợ người ta đi mất nên cứ giữ hoài trong lòng.
Rồi người ta sẽ yêu người khác, khi đó mình sẽ chúc họ hạnh phúc và mong người kia thương họ như mình một lòng thấu hiểu. Mình không buồn, vì biết họ nay đã hạnh phúc. Mình chỉ có thể lùi lại và dõi theo từ xa để mà thương họ.
Rồi không biết khi nào sóng gió đến, họ có còn nhớ tới mình hay thôi?
Tự hỏi lòng rồi tự xót xa. Bởi mới nói thương người ta làm chi mà lại im lặng. Lòng mình mong manh quá thì sẻ chia làm chi nhiều gánh nặng ân tình để rồi một mình mình ưu tư.
Có khi lòng mình muốn bày tỏ mà chẳng thể nói ra bởi cuộc sống khắc nghiệt, thương người bao nhiêu là đủ cho câu “danh gia vọng tộc”?

Carmen

Lady in red. Tác giả là đứa con gái đời đầu 9x, sinh ra ở đất Sài Gòn ồn ào, hàng ngày vẫn băng qua những con đường khói bụi để mưu sinh, nhan sắc tầm thường, tài năng kém cỏi nên nỗi chỉ bán chữ dạo trong cõi đời này để lật lên những đau thương mà kiếm sống. Chọn cô đơn làm bạn, ân ái cùng sự điên cuồng của tâm hồn để vẽ nên những trái tim bằng máu chính mình trong màn đêm.