Làm bạn với trầm cảm – Phần 8

0

Tôi bây giờ đã là La Reina – một nữ blogger khá nổi tiếng với hàng loạt tác phẩm được phát hành đến tay người hâm mộ. Và tôi cũng dần chìm sâu hơn vào bóng tối của chứng trầm cảm đã bám lấy mình suốt nhiều năm.binh-yen, tu-sat

Tôi bắt đầu với những triệu chứng đau đầu thường xuyên và những cơn đau kéo dài, đau buốt. Tôi gần như mất đi vị giác, không còn hứng thú với bất kỳ món ăn nào dù tôi từng vô cùng ưa thích. Mọi hoạt động đều không gây được cảm hứng với tôi, kể cả việc xem những bộ phim kinh dị trong khi ngấu nghiến mớ khoai chiên cũng trở nên nhàm chán. Tôi không còn dành hàng giờ để đọc những thông tin trên facebook hay bất kỳ mạng xã hội nào. Trước đây, tôi thường lê la từ facebook sang Instagram rồi Tweeter hay nhìn ngắm ảnh trên Pinterest nhưng lúc này thì không. Tôi thậm chí muốn xóa sạch dấu vết của mình trên mạng xã hội nhưng tôi không thể vì tôi còn có công việc của mình, hàng ngàn fan hâm mộ và tôi không thể bỏ rơi họ như vậy.

Tôi buộc mình bước ra ngoài thường xuyên hơn trước, khoảng hai hay ba lần trong tuần để không ngừng đăng tải những hình ảnh vui vẻ và cuộc sống hưởng thụ của mình lên các tài khoản cá nhân. Bằng cách này, tôi khiến các fan hâm mộ luôn nghĩ rằng tôi đang sống một cuộc đời thú vị và đáng mơ ước. Đôi lúc tôi cũng đi biển, một nơi nào đó không quá xa nhưng đủ hoang vắng và lãng mạn cho những tấm ảnh selfie của tôi trở nên thật sự khác biệt. Tôi thành công trong việc xây dựng nên một hình tượng về La Reina – nữ blogger với cuộc sống đáng mơ ước bằng việc hiện thực hóa những điều thuộc về La Reina trong cuộc sống này. Sau cùng tôi là con rối của La Reina hay là người tạo ra La Reina? Một câu hỏi khó mà tìm ra đáp án chính xác.

Tôi lại uống rượu nhiều hơn dù hơn một năm gần đây tôi không uống một giọt bia hay rượu nào. Tôi mua cho mình vài chai vang Ý với Chile khá nổi tiếng và dường như thường xuyên trở về nhà trong tình trạng say khướt sau khi rời khỏi quán bar với vài cốc bia craft. Tôi không có quán quen, tôi hay lang thang ở khu vực tập trung các tụ điểm ăn chơi và ghé vào bất kỳ bar nào thấy thích. Tôi đến một mình, chỉ uống bia mà không chơi thuốc. Những hình ảnh tôi đăng tải lên mạng xã hội luôn gây được nhiều sự chú ý hơn mong đợi. Những nhà hàng nằm trên sân thượng hay quán bar ở tầng cao với khung cảnh toàn thành phố bên dưới luôn cho tôi những tấm hình đầy thú vị. Tất nhiên fan hâm mộ của tôi cũng vậy, họ vô cùng thích những điều mới mẻ tôi mang đến cho họ.tram-cam

Tôi bắt đầu chán ăn và chứng chán ăn tinh thần quay lại làm bạn với tôi một lần nữa sau nhiều năm. Tôi không còn gọi những món mì Trung Hoa hay dimsum Hongkong hoặc loại mì lạnh Hàn Quốc với mớ kim chi cay xè nữa. Tôi bắt đầu ngấu nghiến thứ thức ăn nhanh như mì hộp, burger hay pizza giao hàng nhanh và thức uống không còn là những hộp nước ép hoa quả mà thay bằng nước giải khát có ga được tặng kèm. Tủ lạnh của tôi chỉ chứa duy nhất thứ nước giải khát đầy hóa chất, đôi khi là phần khoai chiên ăn dang dở và mấy miếng pizza thừa nằm lăn lóc. Tôi biết chúng, biết một cách rõ ràng về chứng chán ăn đang tìm đến nhưng chứng trầm cảm lại trở thành đồng minh cùng những cơn đau đầu kéo dài nhiều ngày không dứt khiến tôi dường như chẳng thể chống chọi lại bất kỳ điều gì.

Tôi bắt đầu ngủ nhiều hơn mức cần thiết, ngủ để quên đi cơn đau mà mình phải chịu đựng. Ít nhất thì giấc ngủ cũng khiến tôi thoải mái hơn. Tôi luôn thức dậy trong tình trạng mệt mỏi rã rời, chán chường và gần như muốn phủ nhận tất cả đang tồn tại. Phủ nhận cả sự tồn tại của bản thân mình.chuyen-cua-Scarlet

Tôi vẫn phải ra ngoài, ăn mặc đẹp, gương mặt tươi tắn với lớp make up kỹ lưỡng và những tấm hình selfie xinh đẹp tại những điểm đến lý tưởng. Chúng không còn là giải pháp cải thiện cho chứng trầm cảm của tôi mà trở thành một phần công việc, một phần cuộc sống của La Reina. Tôi đang sống phần đời của La Reina một cách miễn cưỡng và điều này khiến tôi thấy mình càng lúc càng giống một con rối bị điều khiển bởi ma lực vô hình với tên gọi La Reina kia.

Rốt cục cuộc sống của tôi có ý nghĩa gì? Điều gì để chứng minh rằng tôi đang tồn tại hay đây là một giấc mơ quái ác nào đó mà tôi chưa thức giấc? Có khi nào tôi vừa đi lạc vào một giấc mơ của ai đó tên là La Reina hay chính tôi đang mắc chứng bệnh đa nhân cách mà không hay biết? Hay chính tôi là La Reina nhưng lại mất đi phần nhận thức ấy? Tôi là ai? Cuộc sống này thực sự là điều gì? Có gì nghĩa gì? La Reina là ai? Tôi tạo ra cô ta hay cô ta mới là người tạo ra tôi bằng những câu chuyện bi kịch?

What’s the fuck? Am I crazy?

Carmen

Lady in red. Tác giả là đứa con gái đời đầu 9x, sinh ra ở đất Sài Gòn ồn ào, hàng ngày vẫn băng qua những con đường khói bụi để mưu sinh, nhan sắc tầm thường, tài năng kém cỏi nên nỗi chỉ bán chữ dạo trong cõi đời này để lật lên những đau thương mà kiếm sống. Chọn cô đơn làm bạn, ân ái cùng sự điên cuồng của tâm hồn để vẽ nên những trái tim bằng máu chính mình trong màn đêm.