Người đến từ những cơn mưa

0

Mùa mưa đến rồi, người ấy đã xuất hiện và mang đi phần cuối cùng của trái tim tôi.

Mình bây giờ không hay nói chuyện với ai, không thường nghĩ đến chuyện ra ngoài gặp ai đó để làm quen hay thử tìm hiểu nữa!
Bởi mình không muốn bản thân phải buồn vì chính suy nghĩ của mình. Do bản thân nhạy cảm quá, nên mình chọn cách sống an toàn.
Nhiều người hay tìm đến bên mình mỗi khi đời họ giông bão. Mình ngồi bên cạnh lắng nghe nhiều điều với một lòng cảm thông. Mình mời họ trà, mời dùng thêm bánh. Ngoài kia, mưa to không dứt và trời thì đen như mực. Nhà mình nhỏ, chỉ là nhà tranh vách lá nên cũng không rộng rãi hay tiện nghi, chỉ đủ che đi cơn mưa bão, trụ lại trong gió với tiếng cót két của mái nhà. Họ quấn chăn, uống trà và trò chuyện.c877035d01e1a9e96556cbb3d60c9b65
Mỗi mùa mưa đến, lại có một người khác đến, ngồi trên chiếc ghế dành cho khách. Họ mang đến những câu chuyện, những nỗi đau cần san sẻ. Trong tiếng mưa đêm, tôi ngồi đó, im lặng lắng nghe từng câu chuyện. Những trái tim rách nát, những câu chuyện chắp vá, những vết xước phơi bày ra sau lớp áo.
Tôi khóc cùng họ, tôi lau khô nước mắt của họ, tôi cho họ một bờ vai để tựa vào, tôi cho họ một phần cảm xúc chân thành từ trái tim. Tôi không mong gì, chỉ mong họ đi qua những tổn thương nhẹ nhàng hơn.
Sau những ngày nương tựa, khi nắng đã vàng và ngày đã trong lành, họ rời đi. Họ hứa sẽ trở lại nhưng tất cả đều quên đi lời hứa. Những ngày bão trong đời họ kết thúc là khi họ ra đi cùng một phần con người tôi. Những người từng đến đây, tôi đều dành cho họ thời gian, chia sẻ một phần những nỗi đau và hạnh phúc với họ nhưng sau cùng họ bỏ lại đây nỗi buồn của mình và lấy đi niềm hy vọng mà tôi vừa nhen nhóm.
Tôi như không khí, tồn tại ở bên nhưng không nhận ra. Tôi vì sự thoải mái của họ, vì niềm vui của họ mà chiều lòng. Có lẽ tôi đã quá thông cảm và chấp nhận sẻ chia trong khi trái tim mình quá mong manh và nhạy cảm.
Tôi không rõ một nỗi miên man trong trái tim mình phải gọi là gì. Chỉ biết tôi cứ mong hoài một tiếng bước chân nơi ngõ nhỏ, chờ hoài một dáng hình thân thuộc trở lại.san-don-homestay-ket-hop-coffe-view-dep-tai-wilder-net-o-da-lat-
Ngày mưa lại đến, tôi muốn đóng kín cánh cửa vào con ngõ nhỏ mà chợt nghĩ “Nếu có ai đó thật sự cần mình thì sao?”. Tôi như trà, giữ ấm qua ngày đông nhưng lại chẳng được ưa thích.


Mùa mưa đến rồi, người ấy đã xuất hiện và mang đi phần cuối cùng của trái tim tôi.

Carmen

Lady in red. Tác giả là đứa con gái đời đầu 9x, sinh ra ở đất Sài Gòn ồn ào, hàng ngày vẫn băng qua những con đường khói bụi để mưu sinh, nhan sắc tầm thường, tài năng kém cỏi nên nỗi chỉ bán chữ dạo trong cõi đời này để lật lên những đau thương mà kiếm sống. Chọn cô đơn làm bạn, ân ái cùng sự điên cuồng của tâm hồn để vẽ nên những trái tim bằng máu chính mình trong màn đêm.