Chuyện tiễn đưa

0

Quan tâm là liều thuốc giải cho trái tim băng giá, là giọt nước thần cho nảy mầm yêu thương.

Tôi mong sẽ có ngày được ai đó tiễn đưa và chờ đón trong mỗi chuyến đi để lòng không còn thấy cô đơn nữa!Carmen-lady-in-red

Tôi là một người thường xuyên đi xa vì tính chất công việc. Từ những năm mới tốt nghiệp ra trường, tôi đã biết cái cảnh nằm xe giường nằm đi khắp mười ba tỉnh miền Tây là thế nào. Đi làm vài năm thì biết cái cảnh chờ tàu ra ga trong những chuyến miền Trung xa xôi. Vài năm nữa là những chuyến bay ngắn nhưng lại mang tôi đi xa hơn cả những chuyến xe đêm hay những chuyến tàu muộn với tiếng rúc tu…tu…tu… quen thuộc. Đến bây giờ thì chỉ còn những chuyến bay nối chuyến đưa tôi đến những đất nước hoàn toàn xa lạ với nơi chôn nhau cắt rốn. Những chuyến đi không có điểm dừng, những lần đến rồi đi dường không một người đưa cũng chẳng có ai đón khiến tôi quen với cuộc sống độc thân hoàn hảo.

Tình cờ, tôi phải đi về miền Tây đột xuất trong đêm. Trong đêm, tôi một mình đi xe máy về miền Tây sông nước. Một chuyến đi không định trước. Một đêm dài với hành trình hơn hai trăm cây số với giấc ngủ tạm bợ trước khi bắt đầu một ngày mới với những công việc cần xử lý. Khi công việc xử lý xong cũng chính là khi tôi cần quay lại Sài Gòn để đón một tuần mới – chào một ngày thứ hai sắp đến. Bữa tối vội vàng với một phần hủ tíu chay nổi tiếng nhất thành phố Sóc Trăng cho tôi lấy lại sức lực sau một đêm dài gần như không ngủ và một ngày với hàng trăm chuyện phải xử lý. Tôi có mặt tại bến xe Phú Lợi lúc mười một giờ tối với chiếc balo nhỏ và yêu cầu gửi xe máy theo chuyến xe khách sẽ đưa tôi về Sài Gòn trong đêm.

Người ấy đưa tôi ra bến xe, nhắc tôi mang theo một chai nước có ga để phòng trường hợp dạ dày khó tiêu vì bữa tối muộn. Một lời nhắc tôi rửa mặt cho thoải mái trước lúc lên xe. Người ấy chờ tôi đóng gói hành lý, có thể bước lên xe một cách an toàn mới rời đi. Vài lời dặn dò, mấy câu nhắc nhở mà sao thấy ấm lòng đến khó tả. Có chăng, đã quá lâu rồi tôi quen sống một mình, đã quá nhiều chuyến đi không ai đưa tiễn, quá nhiều lần trở về không ai đợi mong.

Người ấy chẳng phải là gì cả. Chỉ là một người bạn trong công việc, một người liên quan đến phần việc tôi phải xử lý trong chuyến đi này. Ấy thế mà…!Carmen-lady-in-red

Tôi không biết dùng từ ngữ nào để giải thích cho người khác hiểu cảm giác của mình lúc ấy nhưng nó thực sự khiến tôi thấy ấm lòng và trong phút chốc là niềm hạnh phúc nhỏ nhoi mà từ rất lâu tôi chẳng còn nhớ đến.

Bao lâu rồi nhỉ? Bao lâu rồi từ lần cuối cúng có ai đó đưa tiễn mình đi xa hoặc có ai đó chờ mong mình khi quay về? Không nhớ nữa! Có lẽ đã từ rất lâu nên chẳng thể nhớ ra hay chính vì tôi chẳng muốn nhớ ra? Nếu nhớ ra, có lẽ tôi sẽ thấy buồn nhiều lắm bởi những chuyến đi cô độc không ai đưa đón, không ai đợi mong trong từng đó năm tháng. Những năm tháng tôi dành đời mình cho công việc, chọn cô đơn làm bạn đồng hành và lấy lý do bận rộn vì công việc để ngụy biện cho trái tim luôn lạnh lẽo của chính mình.

Nhìn người ấy chạy xe chầm chậm khỏi bến, tôi dõi mắt theo mà thấy lòng nao nao. Giá mà trước kia có ai đó cũng đưa tiễn tôi trước những chuyến công tác dài. Giá mà trước kia có ai cũng nhẹ nhàng dặn dò mấy lời giản đơn trước lúc xe lăn bánh,… thì có lẽ lòng tôi đã chẳng băng giá đến vậy!Carmen-lady-in-red

Người ấy về nhà, cũng vội vàng nhắn tin cho tôi biết và không quên hỏi xe đã khởi hành chưa rồi chúc tôi ngủ ngon để có sức khỏe cho ngày hôm sau. Chỉ là một người làm cùng nhưng lại quan tâm đến tôi đến vậy, hay ít nhất đã chẳng để tôi một mình trong chuyến đi này.

Đôi khi, chúng ta lại chạnh lòng bởi những điều quan tâm nhỏ nhặt như thế dù bản thân đã bao năm tháng chọn cuộc sống cô đơn đến cùng cực của cảm xúc yêu thương.

Quan tâm là liều thuốc giải cho trái tim băng giá, là giọt nước thần cho nảy mầm yêu thương.

Tôi mong sẽ có ngày được ai đó tiễn đưa và chờ đón trong mỗi chuyến đi để lòng không còn thấy cô đơn nữa!

Carmen

Lady in red. Tác giả là đứa con gái đời đầu 9x, sinh ra ở đất Sài Gòn ồn ào, hàng ngày vẫn băng qua những con đường khói bụi để mưu sinh, nhan sắc tầm thường, tài năng kém cỏi nên nỗi chỉ bán chữ dạo trong cõi đời này để lật lên những đau thương mà kiếm sống. Chọn cô đơn làm bạn, ân ái cùng sự điên cuồng của tâm hồn để vẽ nên những trái tim bằng máu chính mình trong màn đêm.