Không là anh

0

Mình không nhớ nổi cái khung cảnh một mình bước dọc theo những con phố, một mình băng ngang qua đường ở một thành phố nào đó với những chuyến xe buýt qua lại không ngừng giữa cơn mưa dai dẳng chỉ đủ ướt áo người đi đường là khi nào. Một nơi nào đó giữa châu Âu, một thành phố nào đó mình đã đơn độc.286755196ea68ff8d6b7

Những gì còn lưu giữ lại trong ký ức là một buổi chiều có mưa, cơn mưa nhỏ nhưng kéo dài với một bầu trời ảm đạm. Mình quay về nhà sau giờ làm, đi chầm chậm dọc theo những con phố với vỉa hè lát gạch xanh thẫm sau khi ướt sũng vì cơn mưa. Một mình, mình đi vội vàng khi băng qua những ngã tư. Một mình, mình đi chầm chậm qua những con đường đang lên đèn và những người ngược xuôi. Mình không nhớ nổi mình đã ở đâu, chỉ cảm nhận rõ nỗi cô đơn tràn ngập trong lòng.

Rồi gương mặt người đó hiện ra trong tâm trí, một người mình dành nhiều yêu thương dù chưa bao giờ nói thành lời. Một tiếng thở dài buông lơi. Mình chầm chậm quay đi để né tránh việc phải nhìn vào gương mặt ấy.

Tôi chỉ thấy buồn, tôi nhận ra tình cảm tôi dành cho họ chính là con dao tôi đặt vào tay với cái gật đầu đồng ý cho phép họ làm tổn thương mình. Tôi không trách họ, bởi tôi quá nhạy cảm nên đôi lúc cảm xúc đã đi quá xa so với sự việc. Tôi nhận ra những quan tâm của mình đang dần trở thành một loại gánh nặng về tâm lý đối với họ. Họ không còn mong chờ những tin nhắn quan tâm hay những lời hỏi han mỗi ngày.

Đứng giữa ngã tư đường, trời vẫn mưa bay không ngừng tôi chợt nhận ra bên cạnh mình không có ai, chẳng có nổi một bàn tay dẫn lối dù lòng vô cùng chơi vơi và mỏi mệt. Tôi nhận ra dù trong lòng có tràn ngập hình ảnh của người kia đi nữa thì lúc này bàn tay tôi vẫn lạnh giá và đơn độc. Dù trong lòng tôi có dành cho người ấy bao nhiêu tình cảm thì mãi họ vẫn không hay biết hoặc không muốn biết. Dù tôi có cố gắng chịu thêm nhiều nỗi buồn do người ấy vô tình gây ra thì cũng không thay đổi được điều gì. Dù tôi có làm gì hay như thế nào…05feb7d6976976372f78

Giữa ngã tư ấy, trong cơn mưa chiều, tôi chầm chậm rút điện thoại trong túi xách, thay đổi hình nền. Hình nền chẳng còn là gương mặt tươi cười của ai đó nữa mà trở lại như cài đặt ban đầu – một màu xanh dịu. Người ấy là người đầu tiên khiến tôi thay đổi hình nền điện thoại từ trước đến nay. Mọi chuyện khi đã bắt đầu sẽ luôn có kết thúc.

Giữa cơn mưa và nỗi lòng cô đơn ngày hôm ấy, tôi chọn cho mình sự cô đơn đúng nghĩa ngay lúc ấy và trong chính trái tim mình. Tôi không muốn lấp đầy trái tim bằng một ai đó với tình yêu câm lặng còn bàn tay thì hờ hững buông xuôi. Bởi đối với người ấy, tôi đã không là điều quan trọng thì có xót xa nào cho những đơn côi mà tôi phải chịu.

Từ giây phút ấy, mọi thứ thay đổi. Không là anh và sẽ không còn là anh. Từ nay, rồi chẳng còn là anh nữa trong những cơn mơ, những suy nghĩ và hững hờ,…

Tôi bước tiếp con đường về nhà, mưa ướt gương mặt bởi vì sau lưng là chiếc ô bị bỏ lại giữa cơn mưa,…

Carmen

Lady in red. Tác giả là đứa con gái đời đầu 9x, sinh ra ở đất Sài Gòn ồn ào, hàng ngày vẫn băng qua những con đường khói bụi để mưu sinh, nhan sắc tầm thường, tài năng kém cỏi nên nỗi chỉ bán chữ dạo trong cõi đời này để lật lên những đau thương mà kiếm sống. Chọn cô đơn làm bạn, ân ái cùng sự điên cuồng của tâm hồn để vẽ nên những trái tim bằng máu chính mình trong màn đêm.