Ừ, có em đây!

0

Khi ngày ấy đến, chỉ mong người ấy đừng đau buồn. Chỉ cần luôn nhớ rằng “Ừ, có em đây.” Dù tôi đang ở nơi nào hay đã kịp tan vào không gian.Carmen-lady-in-red

Từng ngày đi qua, dù nhiều lần tự nhủ lòng hãy từ bỏ tình yêu đơn phương ấy nhưng lòng tôi lại chẳng thể làm được. Có điều gì đó luôn giữ tôi lại mỗi khi muốn quay lưng đi, muốn rời bỏ tình yêu thầm lặng ấy!

Những bữa tối hiếm hoi của chúng tôi luôn diễn ra ở những nơi lịch sự và đôi khi là đắt đỏ. Những bữa tối chỉ có hai người, chúng tôi trò chuyện, lắng nghe, phân tích vấn đề và đôi khi là khen ngợi lẫn nhau một cách thân thành. Ừ, thì có em đây! Tôi thường nói với người ấy rằng “I’m always here.” Hay “I’m always here because of you.”

Trong những ngày người ấy buồn, tôi ngồi nghe những chuyện buồn, những điều không hài lòng. Mọi chuyện luôn bắt đầu bằng câu “Anh sẽ kể em nghe chuyện này.” Hay “Anh có nhiều chuyện để nói với em lắm.” và tôi thì chưa từng chối từ.

Những ngày mỏi mệt hay buồn bã, tôi đã chẳng nói với người ấy rằng mình đang cảm thấy điều gì. Tôi giữ lấy suy nghĩ ấy cho riêng mình và không ngừng nỗ lực để mang đến những lời động viên cho người ấy. Họ cần những lời nói tích cực hơn tôi lúc này. Tôi vẫn có thể kiểm soát vấn đề của bản thân và bằng cách nào đó, tôi cố gắng truyền cho họ một phần những suy nghĩ tích cực của bản thân.

Từng ngày, tôi gửi lời chào buổi sáng dù biết sẽ rất lâu để người ấy phản hồi. Tôi tập cho mình thói quen không mong chờ như một cách kiểm soát tình cảm của bản thân. Tôi chỉ cần người ấy biết dù chuyện gì xảy đến thì vẫn còn tôi dõi theo họ từng ngày và tôi luôn ở đây – phía bên kia một màn hình, với những dòng tin đầy lắng nghe. Tôi chưa từng từ chối, tôi luôn đồng ý lắng nghe và chia sẻ như một người bạn với thứ tình cảm nhiều hơn thế!

Ừ, có em đây!Carmen-lady-in-red

Cần một người lắng nghe, cần một người hiểu, cần một người sẻ chia, cần một người dẫn lối khỏi cơn mê,… Ừ, có em đây!

Rồi người ấy yêu một người khác – một người con gái tôi không biết nhưng lại không ngừng làm mọi điều để tăng khoảng cách giữa người ấy và tôi. Tình yêu thầm lặng trong tôi bấy lâu bỗng xao động dữ dội. Vốn dĩ có là gì đâu, sao chẳng thể để mọi điều được bình yên?

Tôi lại lùi một bước trước những điều vô lý bởi tôi muốn người ấy được bình yên giữa những ngổn ngang trong suy nghĩ lúc này. Lùi một bước mà lòng nhói đau biết bao lần. Những dòng tin đầy e ngại của người ấy chẳng khiến điều chi lành lặn, chỉ khiến tình yêu kia thêm những vết xước bỏng rát. Là người ấy không chọn tôi cùng tình yêu của tôi.

Rồi khi tình yêu ấy dừng lại, tôi lắng nghe những vấn đề giữa hai người như một lẽ hiển nhiên. Bởi tôi là bạn của người ấy như tôi vẫn nói “You are my friend, guy.” Tôi chẳng thấy vui chỉ thấy nhẹ lòng hơn bởi tình yêu của tôi chẳng còn bị ai dòm ngó, bởi cuôc sống riêng của tôi chẳng còn ai soi mói từng phút giây chỉ vì chút suy nghĩ viễn vông và vô lý.

Khi người vui, khi người buồn, khi người cô đơn, khi người tổn thương,… tôi luôn là người lắng nghe và chia sẻ. Ừ, có em đây! Rồi sẽ có ngày, người rời xa tôi mãi để bên một ai đó – không phải tôi. Tôi sẽ đi thật xa trước khi người nhận ra sự biến mất của tôi. Bởi trong cuộc sống, chẳng thể tồn tại song hành giữa tình yêu và tình thương với một người khác giới.

Tôi chẳng yêu người mà tôi thương người. Chữ “thương” ấy giữ tôi bên người với những quan tâm, sẻ chia nhưng chẳng giữ được người cho tôi những ngày bên nhau đầy tiếng cười của niềm vui thuần khiết. Chữ “thương” ấy mong manh quá nên ai cũng chực chờ xua tan chúng như thể màn sương một sớm mùa thu se lạnh. Ấy mà họ chẳng biết, sương trên đỉnh núi chẳng bao giờ mất đi, chúng chỉ luôn ở đó từ ngàn đời nay. Chữ “thương” của tôi khiến tổn thương tìm về con tim khiến giọt sầu chảy tràn tâm tư chính mình.

Tôi chọn hạnh phúc của người, đặt sang một bên hạnh phúc của chính mình. Tôi chưa từng cũng chẳng hề muốn tranh đấu điều gì, chỉ một lòng mong người hạnh phúc thật sự. Ngày tôi ra đi ngày càng gần, chẳng còn nhiều cho hờn giận hay trách móc người ấy!

Khi ngày ấy đến, chỉ mong người ấy đừng đau buồn. Chỉ cần luôn nhớ rằng “Ừ, có em đây.” Dù tôi đang ở nơi nào hay đã kịp tan vào không gian.

z1111328125215_67cb9dd23755d4ddb49492f693830192

Người ta tìm thấy quyển nhật ký với trang cuối cùng là một câu chuyện tình buồn. Cuốn nhật ký ấy về sau được trao lại cho một người mà người nhặt được nghĩ rằng đó chính là chàng trai trong câu chuyện.

Cô gái đã đi về một nơi rất xa, chẳng còn cơ hội nào cho chàng trai ấy được nói một lời nuối tiếc. Nhận được quyển nhật ký, đôi tay chàng trai run lên thảng thốt khi nhận ra nét chữ tròn trịa nhưng đầy cương quyết quen thuộc. Mắt chàng trai đỏ hoe, nước mắt lưng tròng nhưng lại cố nén không để trào ra. Người ta hiểu, chàng trai vừa nhận ra điều quý giá mà bản thân từ lâu đánh mất trong sự vô tâm và hững hờ.

Cô gái chẳng thể quay lại, chàng trai siết chặt quyển nhật ký nhỏ trong đôi bàn tay mà vai chẳng ngừng run lên nghẹn ngào.

Ừ, có em đây!

I’m always here because of you.

You are my friend, guy.

“Vì sao em chẳng nói yêu anh?” – một giọt nước khẽ rơi trên bìa quyển nhật ký khi trời chiều buông dần, gió đưa mây ngàn về cuối trời như nói thay ai lời tạm biết giữa kiếp này.

Carmen

Lady in red. Tác giả là đứa con gái đời đầu 9x, sinh ra ở đất Sài Gòn ồn ào, hàng ngày vẫn băng qua những con đường khói bụi để mưu sinh, nhan sắc tầm thường, tài năng kém cỏi nên nỗi chỉ bán chữ dạo trong cõi đời này để lật lên những đau thương mà kiếm sống. Chọn cô đơn làm bạn, ân ái cùng sự điên cuồng của tâm hồn để vẽ nên những trái tim bằng máu chính mình trong màn đêm.