Tạm biệt nhau vào mùa thu – Phần 16

0

Mùa thu đến để lòng người ta chùng lại một chút, ưu tư một chút và hoài niệm một chút. Điều đó cũng thật tốt bởi chúng ta sẽ chẳng cảm nhận hết hương vị cuộc sống nếu thiếu đi những điều như thế!3U0A1267 1024x683 - Tạm biệt nhau vào mùa thu - Phần 16 - viet-lach, chuyen-ve-mot-ai-do

Rồi cũng có mấy ngày mình thấy như cả thế giới quay lưng lại, để mình một mình với nhiều điều tự hỏi.
Mình không cảm thấy thế giới chống lại mình nữa bởi mình không muốn tranh đua nhưng nếu là trước kia thì có lẽ sẽ cảm thấy như thế! Ít nhất, đó cũng là một điều tốt đẹp.
Một người mình rất thương nhưng sau cùng, vì một điều gì đó đã chọn con đường khác – một con đường rẽ ngang. Họ bước tiếp không một cái ngoảnh đầu còn mình cứ đứng đó nhìn theo. Mình cũng thôi, không hỏi, không thắc mắc cũng không giữ lại. Chỉ đứng nhìn đến khi hình bóng thân yêu ấy khuất mờ theo thời gian nhạt nhòa.
Những gì từng có nay tan biến thành hư không như chưa từng xảy đến. Mọi kết nối tan ra tựa như làn gió đầu thu thoang thoảng. Mình không lạc nhau, chỉ là mình để cho nhau tan vào những làn mây xa xôi cuối trời. Tất cả tan ra, chuyện chúng ta, mối liên kết giữa chúng ta,…
Thật ra, chuyện đó không có gì là bất ngờ hay phải trách cứ bởi ai rồi cũng đến lúc rời đi, chẳng ai theo ta mãi một con đường. Mỗi người luôn có chọn lựa cho hạnh phúc riêng mình nên chẳng ai đúng hay sai khi chọn đi theo niềm tin của bản thân. Mình chỉ là luôn đóng vai người ở lại, người nhìn theo và người chúc phúc cho những lần như thế! Có hay không hạnh phúc trong những hoàn cảnh ấy? Mình cho là có, bởi được nhìn thấy người mình yêu thương được hạnh phúc trong chính chọn lựa của họ cũng là một đặc ân mà không phải ai cũng có được.
Người nặng lòng là người khổ. Thật ra không đúng lắm! Chỉ là bản thân biết cách nhìn nhận sao cho không phải buồn là được, bởi hạnh phúc mỗi người đều cảm nhận khác nhau và chẳng thể diễn tả bằng lời.
Thế giới vẫn thế, chẳng có ai quay lưng với ai, chẳng có ai rời bỏ mình cả, chỉ là một phút thấy như cô đơn hơn mọi ngày khi phố tan tầm, đèn vàng chao nghiêng và một mình đi qua những con đường đang độ vào thu.z1111328426103 8242aec19b3d444ed984c4d6299efafb 1024x569 - Tạm biệt nhau vào mùa thu - Phần 16 - viet-lach, chuyen-ve-mot-ai-do
Mùa thu đến để lòng người ta chùng lại một chút, ưu tư một chút và hoài niệm một chút. Điều đó cũng thật tốt bởi chúng ta sẽ chẳng cảm nhận hết hương vị cuộc sống nếu thiếu đi những điều như thế!

Mùa thu lại đến, một người nữa vừa rời đi. Mình lại nhớ bãi đá sông Hồng những năm về trước với hoa cúc trắng, lại nhớ về những ngày thong thả chèo thuyền trên hồ mà trước mắt là rừng phong lá đỏ ngút ngàn. Lại nhớ những ngày chạy bộ trên Henderson Waves mà nhìn ra phía xa xa hay lúc đi về những buổi tối trên MRT với những hàng dài người tan ca đêm ở Bangkok.

Tất cả là những mảnh sắc màu cho một bức tranh thật đẹp, thật giàu cảm xúc.

Carmen

Lady in red. Tác giả là đứa con gái đời đầu 9x, sinh ra ở đất Sài Gòn ồn ào, hàng ngày vẫn băng qua những con đường khói bụi để mưu sinh, nhan sắc tầm thường, tài năng kém cỏi nên nỗi chỉ bán chữ dạo trong cõi đời này để lật lên những đau thương mà kiếm sống. Chọn cô đơn làm bạn, ân ái cùng sự điên cuồng của tâm hồn để vẽ nên những trái tim bằng máu chính mình trong màn đêm.