Ở lại và đồng hành – Chiến thắng và giá trị

0

“Người ở lại là người chiến thắng.”

“Không phải tài năng đến đâu mà vấn đề là đồng hành bao lâu.”hop-on-hop-off-chao-phraya-bangkok

Đây là một bài viết mà tôi viết dựa trên kinh nghiệm làm việc của chính mình. Có thể nó sẽ hữu ích cho bạn nhưng cũng có thể không và tất cả nhận định hoàn toàn là chủ quan của tôi.

Tôi có 09 năm làm việc qua một vài công ty, trải qua một vài vị trí và cũng ở trong nhiều tình huống mà cho đến thời điểm này nhìn lại thì đôi lúc phải thừa nhận rằng tôi từng là một trouble maker thật sự!

Có những bài học nghe rất đơn giản và nó được lặp đi lặp lại nhiều lần bởi nhiều người khác nhau nhưng chúng không là gì so với việc bạn tự hiểu ra vấn đề. Và con đường đi từ việc nghe – hiểu đến thấu hiểu đôi khi cần rất nhiều thời gian, trải nghiệm và sự trưởng thành. Điều này phụ thuộc hoàn toàn vào cá nhân mỗi người.

Tuổi trẻ vẫn luôn nhiệt huyết nhưng đi kèm với sự bốc đồng.

Bạn có thể tức giận vì cho rằng sếp vô lý, thiên vị hay vì bất cứ lí do nào đó và quyết định thôi việc nhưng trong lòng mang hy vọng sếp sẽ giữ mình lại vì tài năng hay vì lí do abc nào đó. Và sự thật là chẳng có ai giữ bạn lại. Bạn mất đi công việc hiện tại. Bạn phái vất vả đi tìm một công việc mới khi mà chỉ có vài tháng kinh nghiệm ngắn ngủi cùng một cảm giác tệ hại.

Bạn cho rằng công ty không biết coi trọng khả năng của bạn, không có môi trường tốt để bạn phát huy hết tài năng, không có ai trân trọng những giá trị trong con người bạn,… Rất nhiều lí do mà bạn cho rằng đó là lỗi của những người quản lý, lỗi của doanh nghiệp và nơi bạn đang làm việc trở thành một nơi đáng chán. Các bạn đã quên rằng, ngay ban đầu, bạn đã chọn nơi này để đến và ở lại. Bạn luôn nói về những điều có thể làm nhưng bạn chưa từng cố gắng thực hiện hay ít nhất là một lần trình bày ý tưởng với người quản lý trực tiếp.

Ngay khi những ý tưởng mà bạn cho rằng hay ho và giá trị chỉ tồn tại trong suy nghĩ và lời nói của bạn thì điều mà doanh nghiệp nhận về chỉ là một con số không tròn trĩnh.

Bạn cho rằng mức lương của bạn là không xứng đáng. Bạn so sánh với các doanh nghiệp khác. Vậy có khi nào bạn hỏi những người kia rằng họ phải đáp ứng yêu cầu thế nào trong công việc và hàng ngày chịu áp lực ra sao chưa? Bạn chưa từng hỏi. Người ta luôn muốn nhận mà quên mất việc cho đi hay cơ bản là điều gì cũng cần một cái giá tương xứng. Sẽ không có việc nhẹ lương cao, sẽ không có ngồi mát ăn bát vàng. Tất cả là sự nỗ lực, là giá trị được quy đổi từ nhiều điều mà bạn không hiểu hay chưa đủ sức để hiểu.

Đến sau cùng, sau khi đi qua nhiều bài học của chính mình, nhận nhiều lời khuyên từ những đàn anh đàn chị đi trước, tôi nghiệm ra cho mình hai điều. Hai điều này nói ra tuy đơn giản nhưng để thật sự học được chúng thì không hề đơn giản.

“Người ở lại là người chiến thắng.”

“Không phải tài năng đến đâu mà vấn đề là đồng hành bao lâu.”

Có thể nghe qua rất khuôn mẫu và sáo rỗng. Có thể nghe qua cảm giác quá quen thuộc và sách vở. Vậy bạn đã từng tự hỏi rằng “Mình hiểu được bao nhiêu?”

Carmen

Lady in red. Tác giả là đứa con gái đời đầu 9x, sinh ra ở đất Sài Gòn ồn ào, hàng ngày vẫn băng qua những con đường khói bụi để mưu sinh, nhan sắc tầm thường, tài năng kém cỏi nên nỗi chỉ bán chữ dạo trong cõi đời này để lật lên những đau thương mà kiếm sống. Chọn cô đơn làm bạn, ân ái cùng sự điên cuồng của tâm hồn để vẽ nên những trái tim bằng máu chính mình trong màn đêm.