Người không thể dứt khoát – Phần 17

0

Trong những năm tháng tuổi trẻ của mình, tôi từng gặp một người mà về sau tôi đính lên cái tên của người ấy một cái tag #nguoikhongthedutkhoat. Đọc là người không thể dứt khoát.phu-quy-binh-thuan

Năm tháng tuổi trẻ ấy, chúng ta đều mù quáng vì yêu và ngông cuồng vì cái tôi của chính mình. Và những điều đó là thứ độc được đáng sợ nhất, thứ vũ khí sắc bén nhất làm tổn thương chính mình, tổn thương người xung quanh. Kết quả, chẳng một ai có thể hạnh phúc hay còn lại chút bình yên nhỏ nhoi nào.

Khi tôi đến, chúng tôi chỉ là những người bạn, chia sẻ với nhau niềm đam mê chung về những chuyến khám phá ngang dọc đất trời. Đường xa đến mấy, đèo cao đến mấy. Chưa từng có điều gì là khó khăn hay có thể khiến chúng tôi chùng chân. Tuổi trẻ với những ngày rong ruổi từ miền núi đến bãi cát vàng hay cao nguyên với những sớm mai đầy sương.

Tôi đã chẳng hay rằng người ấy đang trong một mối quan hệ cho đến khi chúng tôi đã thật sự đi xa hơn giới hạn bạn bè. Người ấy chọn tôi thay vì cô gái kia. Nhưng mọi chuyện đã không dừng lại ở đó.

Có quá nhiều bi lụy, có quá nhiều nước mắt và những lời nói nhằm níu giữ những thứ vừa tuột khỏi tầm tay. Trong những ngày tràn nước mắt và niềm đau, cô gái kia đã làm nhiều cách hay nói cho đúng là bằng mọi giá để khiến người ấy quay lại. Tôi đã đứng nhìn trong im lặng. Tôi muốn quan sát cách mà người ấy hành xử, cách mà người ấy quyết định. Thời điểm đó, tôi tin mình không sai nhưng về sau thì rõ ràng việc tôi đưa ra quyết định khi ấy là quá vội vàng.

Họ gặp lại nhau nhiều lần sau cái ngày mà mọi thứ giữa hai người ấy chỉ còn là một vết xẻ đôi con đường từng đi chung. Chỉ vì cô gái kia quá đau lòng, quá đau thương và quá nhiều lần tự làm tổn thương bản thân. Tôi đều biết, tôi đồng ý. Bởi chẳng có hạnh phúc nào là hạnh phúc khi mà người khác phải đau khổ cho hạnh phúc của mình.

Cứ thế, ngày qua ngày, lần này đến lần khác. Dần dần, tôi nhận ra người ấy không đủ quyết đoán để dứt khoát, không đủ cứng rắn để rời đi. Có quá nhiều lo âu về cô gái.

Sau cùng, tôi là người rời đi. Trong một tối muộn, khi chào nhau trước nhà. Tôi đã nói rằng mọi thứ sẽ dừng lại.dao-tho-Koh-thonsay-rabbit-island

Từ hôm ấy, tôi đã không hề liên lạc hay trả lời bất kỳ cuộc gọi, tin nhắn hay cách thức liên hệ nào nữa. Đừng hỏi rằng liệu tôi có buồn lòng hay không. Hãy hỏi rằng, tôi có đủ sự kiên quyết không. Đôi khi, chúng ta phải tàn nhẫn để có thể giữ lấy hạnh phúc của bản thân. Bao dung là tốt nhưng không phải lúc nào cũng là chọn lựa đúng đắn.

Trong mối quan hệ đó, tôi chưa từng khóc, chưa từng thấy tổn thương nhiều, chỉ là hiểu rõ một điều về người ấy và cả cô gái kia. Dù thế nào, giữa họ vẫn có một điểm mấu chốt, mà chính điểm đó sẽ khiến họ khó tách rời nhau mà tôi thì không có kiên nhẫn cho điều đó.

Tôi đã kiên tâm cho đến một ngày biết người đó đã yêu một ai khác. Như thế là đủ. Vì như thế thì không có lí do gì, cũng không có tư cách gì để quay lại như trước. Mọi thứ đã đi quá xa từ vạch giới hạn và tôi đã đủ kiên tâm với chính mình.

Đôi lúc, dừng lại không phải là nên hay không mà cần hay không. Cảm xúc là một loại dối lừa, chúng khiến bạn điên đảo, điêu đứng và không biết đâu là sự thật, đâu là dối trá.

Sau cùng, chuyện ba người trở thành ba câu chuyện. Chẳng còn mối liên hệ nào, chẳng còn liên kết nào. Cô gái ấy về sau đã có con với một ai đó. Người ấy đã kết hôn và lập nghiệp ở nơi khác.

Tôi vẫn vậy. Kiên tâm với những quyết định của chính mình. Lần lượt đi qua những người sau.

Carmen

Lady in red. Tác giả là đứa con gái đời đầu 9x, sinh ra ở đất Sài Gòn ồn ào, hàng ngày vẫn băng qua những con đường khói bụi để mưu sinh, nhan sắc tầm thường, tài năng kém cỏi nên nỗi chỉ bán chữ dạo trong cõi đời này để lật lên những đau thương mà kiếm sống. Chọn cô đơn làm bạn, ân ái cùng sự điên cuồng của tâm hồn để vẽ nên những trái tim bằng máu chính mình trong màn đêm.